Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tức mình đấm ngực lăn nhào,
Đón em anh hỏi ông Tơ nào xe dây?
Tức mình hơn quá té cây,
Té cây không tức, cơ hội này tức hơn.
Đũa vàng dọng xuống mâm son,
Thương em đứt ruột từng cơn hội này.
Anh đau riêng tư khó nỗi tìm thầy,
Thuốc thang sắc uống cơ hội này bất thương.
Có mặt em đây anh nói rằng thương,
Không có mặt em anh gá nghĩa can thường lăng xăng.
Nhất nhật bất kiến như mã đề văn,
Thấy em có nghĩa mấy trăng em cũng chờ.
Làm sao cho được bây giờ,
Sông sâu khó lấp cao bờ khó ban.
Bây giờ có cực đừng than,
Xưa kia anh biểu em khoan có chồng.
Từ khi đi lính hội đồng,
Vai mang cây súng, tay bồng giáo gươm.
Bốn phía trời rựng mọc đỏ ươm,
Trách lòng thương bạn cầm gươm phóng lìa.
Trách ai vặn khoá bẻ chìa,
Khi thương thương vội, khi lìa lìa xa.
Làm chi tội lắm bé ba,
Can thường mới ngộ bỏ qua sao đành.
Rút gươm ra đứng bờ thành,
Sa cơ này anh tự vận chị em đành hay không?
Anh đừng tự vận mênh mông,
Để em than vãn đêm đông đôi lời.
Anh đừng tự vận giữa trời,
Để em than vãn nhiều lời bất thương.
Một mình đứng giữa trung lương,
Bên tình bên hiếu biết thương bên nào?
Hai bên súng bắn giao sào,
Súng bắn mặc súng em nhào theo anh.
Khăn lau nước mắt ướt nhem,
Tới lui không đặng thì em có chồng.
Đứng gần em gan lại phập phồng,
Dang tay hỏi nhỏ em có chồng rồi chưa?
Cúc nằm trong chậu cúc xanh,
Có chồng dùng thẳng đợi anh lâu ngày.
Phải chi anh hoá đặng cây cải tiền tài,
Giăng dây bốn phía bắt người ngoài che nhau.
Trên trời có cụm mây bao,
Anh đây em đó không biết làm sao lại gần?
Biển đông có cặp sóng thần,
Nổi lên trận gió bốn phía bần đều tiêu.
Thương mình chẳng biết bao nhiêu,
Mình về tôi ở lại xương tiêu nát lòng.
Quạ kêu nam đáo nữ phòng,
Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương.
Nhạn kêu tiếng nhạn kêu thương,
Ngày thời nhớ bạn đêm thời nhớ anh.
Mần thơ giấy trắng gửi gắn cò xanh,
Hổng tin giở thử có anh rõ ràng.
Mần thơ giấy trắng gửi gắn cò vàng,
Không tin giở thử có nàng đứng thơ.
Gặp anh đây nhằm lúc lâm cơ,
Cắn tay chảy máu làm thơ thề nguyền.
Chim khôn núp bóng cội riềng,
Vợ mà thấy đó lo tiền không ra.
Sáng trăng có núp cội da,
Sáng ra có đứng ngã ba chờ mình.
Cong lưng chạy thẳng vô đình,
Trượt năm bảy cái không thấy bạn chung tình đỡ tui.
Cá sầu ai cá chẳng quạt đuôi,
Còn lan sầu huệ như tui sầu mình.
Than tiếng than tình đã động tình,
Thiếu điều cắt ruột trao mình mình ơi.
Bước lên trên ngựa sụt sùi,
Bước xuống dưới đất ngùi ngùi nhớ em.
Phụng hoàng ngậm bức thơ lem,
Đôi ta chồng vợ cậy đem thơ này.
Xem thơ nước mắt nhỏ đậm đầy,
Có chồng còn gửi thơ này làm chi.
Hạc chầu thần hạc đứng lưng quy,
Đôi ta thương lén có khi khóc thầm.
Ngọc trao tay áo sao anh không tầm,
Để mai với mốt anh tầm ra sao?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]