Thông báo, tin tức mới nhất

Thơ mới: “Trời xanh nay đã ngả chiều...” (Maksim Bahdanovich)

“Уж синее небо темнеет...”

Уж синее небо темнеет.
День кончился, ночь впереди.
Блистательных звёзд ожерелья
Порвались на божьей груди.

Рассыпались звёзды и чутко
На землю, на край наш глядят.
Что ж видят они там, что слышат?
Зачем всё дрожат и дрожат?

 

“Trời xanh nay đã ngả chiều...” (Người dịch: Đỗ Hà)

Trời xanh nay đã ngả chiều,
Ngày tàn khép lại, đêm bầy giăng giăng.
Ngực Trời đứt chuỗi hoa đăng,
Sao rơi muôn dải lấp lánh lung linh.

Rải rác nhìn xuống xứ mình,
Lắng nghe đất mẹ, tận tình ngóng trông.
Thấy chi, nghe thấy chi không?
Mà sao cứ mãi phập phồng run run?


1910

 

Thơ thành viên mới: Bước chân qua những mùa tối (Lưu Văn Mạnh)

Cuối hạ, xóm nghèo nghe gió gọi
Mấy chị rủ nhau xuống phố chơi
Hà Nội khi ấy như trang sách
Hồ Gươm xanh tận phía chân trời

Bố nhận dẫn đường, không hứa quà
Mỗi nhà tự liệu chút tiền xa
Mẹ dúi bốn mươi nghìn áo bố
Như gửi theo con cả mái nhà

Xe lăn qua những đồng quê nhỏ
Mắt trẻ theo đường cứ mở to
Bờ Hồ hiện giữa trời xanh biếc
Ai cũng ngỡ mình bước vào mơ

Nhưng phố dài hơn điều sách kể
Chân non mau mỏi giữa đường đông
Bố quen bước gấp như không mệt
Cả bọn theo sau thở phập phồng

Quà thơm hai phía đều không dám
Bánh mì chia nhỏ cũng thành ngon
Một lần góp hết tiền xích lô
Cứu mấy bàn chân đã mỏi mòn

Xe chỉ đưa qua vài phố ngắn
Rồi ai lại bước giữa chang chang
Tuổi thơ có những ngày vui lạ
Vừa rã đôi chân vẫn rộn ràng

Chiều muộn gặp hàng chè đá nhỏ
Cả bọn nghe năm trăm sáng lòng
Quê bán một nghìn còn thấy rẻ
Nào ngờ chỉ nước chè pha đá

Không đỗ, không bột, không thập cẩm
Chỉ nước trà nâu với đá thôi
Cả lũ nhìn nhau rồi bật cười
Một lần ngộ nhận giữa Hà Nội

Chuyến ấy chẳng quà, không ảnh đẹp
Chỉ chân đau với bụng hơi vơi
Mà sao năm tháng càng xa mãi
Càng nhớ như vừa mới hôm thôi

Hè khép, tôi về con ngõ cũ
Lớp Hai học nhờ mái đình xưa
Cô Hằng nói nhẹ như là gió
Mỗi tiếng đi qua nhẹ tựa mưa

Con đường sang lớp vòng qua ruộng
Ngô non xanh rợp phía ven bờ
Tôi ôm cặp bước nghiêng từng bước
Tự đến trường rồi, sướng như mơ

Mưa xuống đường quê trơn tựa mỡ
Đất bùn níu gót đến run chân
Có hôm áo ướt, tay lem đất
Lòng vẫn vui vì tự đến trường

Bạn viết nửa trang, tôi hai dòng
Mực nghiêng theo những ngón tay rung
Chữ như nhành trúc qua mùa bão
Cố đứng trên trang vẫn chập chùng

Cô chẳng giục tôi theo lớp học
Chỉ cười: “Cứ viết được là hay”
Một lời rất nhẹ như bàn đỡ
Đỡ một tuổi thơ khỏi ngả nghiêng

Chính tả thành cơn mưa đỏ chót
Tai nghe, tay chẳng kịp theo lời
Điểm mười thuở trước dần xa khuất
Tôi hiểu mình chậm giữa dòng đời

Toán vẫn nhanh hơn nhiều trang chữ
Nhẩm xong, bàn tay vẫn viết hoài
Thế giới cứ đi bằng tốc độ
Mà tôi đành bước nhịp riêng thôi

Có Cúc hay cười trong lớp nhỏ
Có người ngồi cạnh chẳng nhớ tên
Chỉ nhớ đôi lần chờ chép toán
Một chút hiền thôi cũng ấm bền

Nhà nội sát bên nhà tôi ở
Không rào mà vẫn cách xa nhau
Ông nội mua chiếc tivi mới
Tôi sang xem ké những đêm thâu

Ông sống chắt chiu từng hạt thóc
Nhưng thương con cháu chẳng đều phần
Tôi kính ông nhiều hơn trách móc
Dẫu từng khao khát một lần gần

Nhìn Hưng được gọi sang ăn quà
Tôi thèm một tiếng gọi thân thương
Trẻ nhỏ đâu cần nhiều của cải
Chỉ mong được gọi bằng thiết tha

Bà ngoại mỗi lần từ cửa Phật
Mang về vài chiếc oản thơm hương
Nhưng chẳng dám vào thăm cháu nhỏ
Vì cha còn những nỗi hoang đường

Bà nhờ Tùng gọi tôi ra ngõ
Rồi dúi nửa oản vào tay run
“Ăn đi, lộc Phật bà mang đấy”
Nói xong bà bước vội cuối đường

Tôi gọi chị Nhung vào bếp nhỏ
Hai đứa bẻ đôi chút ngọt lành
Nửa oản sao mà thơm đến vậy
Hay vì thương giấu giữa mong manh

Từ đó tôi hay sợ những Tết
Dẫu chợ cuối năm vẫn rất vui
Hai tám, mẹ đưa tôi chợ Quán
Đổi chút thóc nghèo lấy Tết vui

Chuối, quất, miến, nem cùng bắp cải
Một bánh rán nóng giữa phiên đông
Súng nước, kiếm nhựa nghìn đồng lẻ
Đủ dựng trong tôi một cõi hồng

Nhưng Tết càng gần, nhà càng tối
Hai chín nghe tim đã nặng rồi
Ba mươi ngoài ngõ người vui quá
Trong bếp tôi ngồi sợ tiếng cha

Ngày thường mẹ còn nơi tránh tạm
Tết về ai nỡ gõ nhà ai
Ngoài kia sum họp thành hơi ấm
Trong này giông dữ chẳng đường lui

Tôi chẳng biết bệnh cha tên gọi
Chỉ biết cơn lên mắt đổi màu
Tiếng mẹ lẫn vào lời quát tháo
Như mưa xé mái suốt canh thâu

Nhà khác nghèo nhưng còn tiếng cười
Nhà tôi đôi lúc thiếu bình yên
Ngoài sân pháo nổ mừng năm mới
Trong bếp hòn than cháy giữa tim

Tôi lớn qua bao mùa như thế
Nên giao thừa chẳng chỉ mùa vui
Có khi một đứa nhìn năm mới
Mà mong đêm ấy chóng qua thôi

Rồi một chiều sân trường lớp Ba
Anh trên cau mặt bước gần ra
“Thằng này bắt trộm gà nhà tao”
Tôi đứng sững nhìn chẳng hiểu qua

Tay tôi cầm bút còn không vững
Chân bước nhanh còn khó biết bao
Cô giáo nhìn tôi rồi nói nhẹ
“Người em thế, bắt gà sao nổi?”

Anh ấy bỏ đi còn ngoái lại
Tôi buồn nhiều hơn giận người ta
Nếu nhầm, thôi cũng là nhầm vậy
Nếu oan, sao lại chọn mình ta

Tôi còn quanh quẩn điểm trung bình
Chị Nhung đã sáng giữa trường làng
Giấy khen treo kín bên vách cũ
Mắt mẹ nhìn theo rực ánh vàng

Tôi thương chị, cũng đầy kiêu hãnh
Nhưng có đôi lần thấy nhỏ đi
Một người bay giữa trời thành tích
Một đứa còn lo chữ ngả nghiêng

Sáng vẫn một mình qua lối đất
Sương đêm còn đọng dưới hàng cây
Vai nghiêng, chân chậm, đường xa thế
Từng bước đưa tôi khỏi vòng tay

Có những điều không thành biến cố
Chỉ là nửa oản, một lời khen
Một chuyến Bờ Hồ, vài chân mỏi
Mà neo ký ức đến không quên

Có những mùa xuân đầy tiếng pháo
Lại là mùa tối của riêng ai
Có những mái nhà nghèo vật chất
Vẫn chưa nghèo bằng thiếu bàn tay

Tôi hiểu rất lâu sau thuở ấy
Con người đâu chỉ một màu thôi
Ông nội xa xôi, cha thương giận
Mỗi người đều có những miền riêng

Cha có cơn bệnh làm mẹ khóc
Lại từng cõng, kéo chiếc mo cau
Bà chẳng dám vào, còn mang oản
Tình thương nhiều lúc đứng ngoài nhau

Tuổi nhỏ tôi không màu cổ tích
Có bùn, có máu, có mùa xuân
Có con đường đất đầy sương lạnh
Và một đôi chân bước rất chậm

Tôi chẳng hơn ai bằng sức mạnh
Cũng không học giỏi giống chị mình
Chỉ biết sáng nào đường còn đó
Thì chân còn bước tới bình minh

Bởi bước đến trường đâu chỉ học
Mà tập đi qua chính phận mình
Mỗi lần đứng vững trên bùn đất
Là một lần đời bớt chênh vênh

Rồi lớp Ba qua như gió thoảng
Mái đình còn giữ tiếng ê a
Cô Hằng, nửa oản, phiên chợ Tết
Theo tôi xa mãi khỏi quê nhà

Nếu hỏi tuổi thơ gì ở lại
Tôi không nhắc những chuyện cao sang
Chỉ nhớ bàn tay run giữ oản
Và chân nghiêng vẫn bước sang ngang

Từ những ngày không ai để ý
Một đời âm thầm mọc rễ sâu
Tôi như cây nhỏ nghiêng trong gió
Không thẳng, nhưng còn đứng rất lâu

11/09/2026 Nhan đề lấy tên mới Bước chân qua những mùa tối khác trong tự truyện chương 4 Chuyến đi Bờ Hồ và nỗi lòng người yếu thế thì bài thơ lấy 1 cái tên ngắn hơn giầu biểu tượng hơn

Trích diễm

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể

Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai

–– Tôi yêu em (Aleksandr Pushkin)

Kỷ niệm ngày sinh, mất

Tác giả mới

Thơ Việt mới

Thơ dịch mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn

 

Tiêu điểm

Đặng Bá Tiến Chính Văn, Phan Vũ, Hoài An

Đặng Bá Tiến
Đặng Bá Tiến sinh năm 1952, là nhà báo, nhà thơ, sinh tại thị trấn Phăng Khôn, La Khon, Thái Lan, quê xã Sơn Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam.
Edward Estlin Cummings (thường viết: e. e. cummings, 14/10/1894 - 3/9/1962) là nhà thơ, hoạ sĩ, nhà soạn kịch, nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 900 bài thơ, nhiều vở kịch, tác phẩm hội hoạ và một số tiểu thuyết, được coi là một nhà thơ xuất sắc của thế kỷ XX.

Ông sinh ở Cambridge, Massachusetts, học Đại…
Robert Bly (23/12/1926 - 21/11/2021) là nhà thơ, nhà soạn kịch, nhà hoạt động lãnh đạo phong trào sáng tác với các nhân vật thần thoại khoảng những năm 1980, 1990 tại Mỹ.
Hiểu Tuyết 晓雪 sinh năm 1935, tên thật là Dương Văn Hàn 杨文翰, là nhà thơ, nhà văn người Đại Lý, Vân Nam, Trung Quốc, đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc, thơ đăng trên các tạp chí văn học trung ương và địa phương. Đã in một số tập thơ riêng, hay nhất là những bài thơ tình. Được nhận một số giải thưởng thơ…
Nguyễn Ngọc Đàm sinh năm 1921, nguyên quán thôn Hữu Nghi, xã Ninh Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, tham gia cách mạng từ năm 1944, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh, Huân chương Độc lập hạng nhất, huy hiệu 70 năm tuổi Đảng. Có thơ in trong cuốn Dạ trung tản ngâm (NXB Văn hoá - Thông tin, 2014).
Alfred Wolfenstein (28/12/1888 - 22/1/1945) sinh tại Halle, mất tại Paris là một nhà thơ thuộc trường phái thể hiện, nhà viết kịch và nhà dịch thuật. Được ít lâu sau khi ông sinh, gia đình dọn tới ở Berlin, nơi ông theo học Luật. Với cuốn Nâng lên (hai tập, xuất bản năm 1919, 1920) ông đã đưa…
Trần Huy Luyện 陳輝煉 hiệu Nhàn Hoa, quê xã Quần Anh Trung, huyện Hải Hậu, nay thuộc xã Hải Trung, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Ông theo Nho học, đi thi đỗ nhị trường. Ông mở trường dạy học và tham gia phong trào Cần Vương ở Hải Hậu, sau lên Bắc Giang theo Hoàng Hoa Thám và Kỳ Đồng hoạt động yêu nước.…
Nguyễn Văn Thọ sinh năm 1948, nguyên quán Thái Bình, trú quán tại Hà Nội. Đã từng tham gia 12 năm chiến tranh tại Việt Nam, với cương vị trực tiếp trên mặt trận. Sau giải ngũ ông làm nhiều nghề kiếm sống. Tốt nghiệp kĩ sư kinh tế ngành thương mại tại Việt Nam. Có tác phẩm giới thiệu trên báo chí văn…
Thơ tiêu biểu: Sa PaGiữa dòngTình yêuRượu
Nguyễn Đình Thư sinh ngày 1/2/1917 tại làng Phước Yên, Quảng Điền, Thừa Thiên. Ông nhà nghèo, nhờ bà ngoại nuôi đến lớn nên lấy tên Thư với ý rằng đời xưa Nguỵ Thư khôn lớn cũng nhờ bên ngoại. Ông học trường Queignec, Quốc học Huế, có bằng thành chung, sau làm thư ký Kho bạc Huế. Sau, ông tham gia chống Pháp và bị đối phương bắt. Không chịu khuất phục, ông bị tra tấn rồi bị đối phương cho thiêu cháy chết vào năm nào không rõ.

Nguyễn Đình Thư chỉ để lại tập thơ Hương màu, chưa xuất bản.