Thông báo, tin tức mới nhất

Thơ mới: “Em từng thấy người ta cưa gỗ?...” (Rasul Gamzatov)

“Ты видела, как пилят дерева?...”

Ты видела, как пилят дерева?
Я в жизни сам стволов спилил немало,
Потом стволы я резал на дрова,
И, словно слезы, их смола стекала.

Я молод был, был на работу зол,
Пилил дрова, бывало, целый день я,
Пилою укорачивая ствол,
Поленья обрекая на сожженье.

Идут года и, как пила стволы,
Наш урезают век без сожаленья.
Года сгорают сами, как поленья,
Неслышно плача каплями смолы.

Но для любви не страшно ни горенье,
Ни зубья той безжалостной пилы.

 

“Em từng thấy người ta cưa gỗ?...” (Người dịch: Thái Bá Tân)

Em từng thấy người ta cưa gỗ?
Trong đời anh, anh cưa gỗ nhiều lần,
Cưa từng khúc để nhóm lò – lúc đó
Nhựa ứa từng dòng như nước mắt đang lăn.

Anh – trai trẻ, ham làm, không biết mệt,
Có thể cưa, cưa mãi, suốt ngày,
Cưa làm củi để đốt lên kỳ hết,
Cưa ngắn từng phần, từng đoạn những thân cây.

Thời gian trôi như chiếc cưa ngày ấy,
Cắt ngắn đời ta không thương tiếc... Trong nhà
Năm tháng cháy, như trong lò củi cháy,
Nhựa cuộc đời rơi lặng lẽ bên ta.

Nhưng tình yêu, tình yêu không biết sợ
Cả bếp lò, cả răng cưa mọi cỡ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

Thơ thành viên mới: Đèn ông sao (Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành)

Trăng rằm vừa nhú đầu non,
Sân quê đã rộn tiếng con gọi mời.
Tre già hong nắng bên trời,
Theo bàn tay nhỏ thành ngôi sao hồng.

Giấy màu đỏ thắm, xanh trong,
Cắt từng cánh mỏng, gửi mong ước vào.
Năm cánh sao kết ngọt ngào,
Một cành tre nhỏ nâng bao mộng lành.

Keo hồ dính sợi mong manh,
Khung tre ghép lại, long lanh sắc màu.
Ngọn nến bé xíu phía sau,
Châm lên — một khoảng nhiệm màu hiện ra.

Ông sao chẳng ở trời xa,
Theo chân lũ trẻ đi qua xóm làng.
Ánh đèn lay động dịu dàng,
Soi từng ngõ nhỏ, soi ngang mái nhà.

Đèn đi từ cuối sân ga
À không, từ ngõ quê nhà thân thương.
Theo câu hát vọng trên đường,
Theo hồi trống hội vấn vương đêm rằm.

Năm cánh sao — năm mùa trăng,
Năm điều ước nhỏ âm thầm gửi trao.
Có em ước được lớn mau,
Có em chỉ ước mai sau vẫn gần.

Có em ôm chiếc đèn nâng,
Giữ cho ngọn nến khỏi lần gió lay.
Gió ngang chợt tạt qua đây,
Bàn tay bé nhỏ dang ngay che đèn.

Mưa rơi lấm tấm ngoài thềm,
Áo ai ướt sũng vẫn tìm bước nhau.
Đèn nghiêng, chẳng đứa nào đau,
Chỉ lo ngọn nến bạc màu giữa đêm.

Một bàn tay giữ thật êm,
Một bàn tay chắn gió bên cạnh mình.
Thế rồi ánh lửa lung linh,
Lại bừng lên giữa sân đình mưa bay.

Ôi, ngôi sao nhỏ trên tay,
Mà mang cả một trời đầy ước mơ.
Mang theo tiếng gọi tuổi thơ,
Mang theo ký ức ngẩn ngơ một thời.

Đèn theo tiếng trống gọi mời,
Theo chân múa lân rộn trời đêm thu.
Theo câu hát cũ ngân ru,
Theo bao tiếng trẻ vi vu quanh làng.

“Chiếc đèn ông sao” ngân vang,
Năm cánh tươi thắm dịu dàng bước chân.
Đèn đi qua những con sân,
Đi qua bờ giậu, qua lần trăng lên.

Có khi đèn đứng bên thềm,
Nghe bà kể chuyện những đêm trăng ngà.
Nghe cha nhắc chuyện ngày xa,
Một thời tuổi nhỏ cũng là đèn tre.

Ngày xưa nghèo khó là thế,
Tre xanh, giấy đỏ, vẫn mê hội làng.
Không cần đèn điện huy hoàng,
Một ngọn nến nhỏ đã mang đủ đầy.

Đủ đầy tiếng bạn đêm nay,
Đủ đầy tiếng trống, đủ đầy tiếng ca.
Đủ đầy hơi ấm quê nhà,
Đủ đầy ánh mắt chan hoà yêu thương.

Ngày nay phố thị lên đèn,
Muôn màu điện sáng trải trên phố dài.
Đèn nào cũng đẹp, cũng hay,
Nhưng sao ông vẫn đắm say lòng người?

Bởi trong năm cánh sao tươi,
Có bàn tay mẹ một thời kết khung.
Có tre xanh biếc ven vùng,
Có mùi giấy mới, có từng giọt keo.

Có tiếng trẻ gọi trong veo,
Có người bạn nhỏ chạy theo cuối đường.
Có bà ngồi tựa hiên sương,
Chờ đàn cháu nhỏ trở về đoàn viên.

Có cha đứng đợi bên thềm,
Có mẹ sửa lại sợi dây trước giờ.
Có bao thương nhớ tình cờ
Theo ngọn nến nhỏ thành thơ giữa đời.

Rồi mai con sẽ lớn thôi,
Rời sân đình cũ, rời nơi xóm nghèo.
Rời câu hát đã trong veo,
Rời bàn tay nhỏ nâng theo ngôi đèn.

Nhưng khi ký ức gọi tên,
Một mùa trăng cũ lại lên trong lòng.
Vẫn là năm cánh sao hồng,
Vẫn là ngọn nến bập bùng năm nao.

Dẫu đời thay sắc đổi màu,
Dẫu bao phố thị nối nhau sáng đèn,
Có khi chỉ một đốm quen
Cũng làm thức dậy cả miền tuổi thơ.

Ông sao chẳng phải giấc mơ,
Mà là kỷ niệm đứng chờ trong tim.
Một ngôi sao nhỏ lặng im,
Mà soi năm tháng đi tìm quê hương.

Trăng rằm khuất phía cuối đường,
Đèn thôi cháy lửa, phố phường ngủ say.
Trẻ thơ khép mắt trong tay,
Ông sao nằm cạnh giấc mơ dịu dàng.

Ngoài kia trăng vẫn mơ màng,
Sao trời lấp lánh trên ngàn tầng cao.
Một ngôi sao ở trời sao,
Một ngôi sao ở chiêm bao tuổi hồng.

Mai này đi khắp núi sông,
Qua bao thành phố, qua dòng đời trôi,
Chỉ cần nhớ đến một thời
Chiếc đèn ông sao lại cười trong tim.

Năm cánh sao — năm niềm thương,
Gom vào một ánh nến vương đêm rằm.
Để cho dù tháng năm xa,
Tuổi thơ vẫn sáng như là trăng quê.

Trích diễm

Có phải tiếc xuân mà đứng gọi,

Hay là nhớ nước vẫn nằm mơ?

–– Cuốc kêu cảm hứng (Nguyễn Khuyến)

Kỷ niệm ngày sinh, mất

Tác giả mới

Thơ Việt mới

Thơ dịch mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn

 

Tiêu điểm

Trần Cao 陳高

Trần Cao 陳高 (1314-1366) là thi nhân cuối đời Nguyên, tự Tử Thượng 子上, hiệu Bất hệ chu ngư giả 不繫舟漁者, người Bình Dương, Ôn Châu (nay thuộc Chiết Giang), đậu tiến sĩ năm Chí Chính thứ 14 đời Nguyên Thuận Đế, từng làm Lục sự ở lộ Khánh Nguyên. Tác phẩm có Bất hệ chu ngư tập.

Đặng Bá Tiến Chính Văn, Phan Vũ, Hoài An

Đặng Bá Tiến
Đặng Bá Tiến sinh năm 1952, là nhà báo, nhà thơ, sinh tại thị trấn Phăng Khôn, La Khon, Thái Lan, quê xã Sơn Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam.
Edward Estlin Cummings (thường viết: e. e. cummings, 14/10/1894 - 3/9/1962) là nhà thơ, hoạ sĩ, nhà soạn kịch, nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 900 bài thơ, nhiều vở kịch, tác phẩm hội hoạ và một số tiểu thuyết, được coi là một nhà thơ xuất sắc của thế kỷ XX.

Ông sinh ở Cambridge, Massachusetts, học Đại…
Robert Bly (23/12/1926 - 21/11/2021) là nhà thơ, nhà soạn kịch, nhà hoạt động lãnh đạo phong trào sáng tác với các nhân vật thần thoại khoảng những năm 1980, 1990 tại Mỹ.
Hiểu Tuyết 晓雪 sinh năm 1935, tên thật là Dương Văn Hàn 杨文翰, là nhà thơ, nhà văn người Đại Lý, Vân Nam, Trung Quốc, đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc, thơ đăng trên các tạp chí văn học trung ương và địa phương. Đã in một số tập thơ riêng, hay nhất là những bài thơ tình. Được nhận một số giải thưởng thơ…
Nguyễn Ngọc Đàm sinh năm 1921, nguyên quán thôn Hữu Nghi, xã Ninh Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, tham gia cách mạng từ năm 1944, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh, Huân chương Độc lập hạng nhất, huy hiệu 70 năm tuổi Đảng. Có thơ in trong cuốn Dạ trung tản ngâm (NXB Văn hoá - Thông tin, 2014).
Alfred Wolfenstein (28/12/1888 - 22/1/1945) sinh tại Halle, mất tại Paris là một nhà thơ thuộc trường phái thể hiện, nhà viết kịch và nhà dịch thuật. Được ít lâu sau khi ông sinh, gia đình dọn tới ở Berlin, nơi ông theo học Luật. Với cuốn Nâng lên (hai tập, xuất bản năm 1919, 1920) ông đã đưa…
Trần Huy Luyện 陳輝煉 hiệu Nhàn Hoa, quê xã Quần Anh Trung, huyện Hải Hậu, nay thuộc xã Hải Trung, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Ông theo Nho học, đi thi đỗ nhị trường. Ông mở trường dạy học và tham gia phong trào Cần Vương ở Hải Hậu, sau lên Bắc Giang theo Hoàng Hoa Thám và Kỳ Đồng hoạt động yêu nước.…
Nguyễn Văn Thọ sinh năm 1948, nguyên quán Thái Bình, trú quán tại Hà Nội. Đã từng tham gia 12 năm chiến tranh tại Việt Nam, với cương vị trực tiếp trên mặt trận. Sau giải ngũ ông làm nhiều nghề kiếm sống. Tốt nghiệp kĩ sư kinh tế ngành thương mại tại Việt Nam. Có tác phẩm giới thiệu trên báo chí văn…
Thơ tiêu biểu: Sa PaGiữa dòngTình yêuRượu