世局如棋幾變更,
何能隻手挽滄溟。
功名富貴風前柳,
南北東西水上萍。
浩劫浮沉羞不死,
空明寥廓証無生。
古往來往渾如此,
一片禪心對月明。
Thế cục như kỳ kỷ biến canh,
Hà năng chích thủ vãn thương minh.
Công danh phú quý phong tiền liễu,
Nam bắc đông tây thuỷ thượng bình.
Hạo kiếp phù trầm tu bất tử,
Không minh liêu khuếch chứng vô sinh.
Cổ vãng lai vãng hồn như thử,
Nhất phiến thiền tâm đối nguyệt minh.
Thời thế cuộc cờ biến đổi nhanh,
Một tay nào kéo biển trời xanh?
Công lênh phú quý đường tơ liễu,
Nam bắc tây đông tựa lục bình.
Đầy rẫy tai ương sao chẳng chết,
Ngút ngàn thượng giới lại vô sinh.
Đến, đi, kim cổ đều như vậy,
Trăng rọi lòng thiền sáng thấu canh.
Ngày xưa ta bước chung đường
Nắng vương trên lối, yêu thương ngập đầy
Hàng cây nghiêng bóng heo may
Gió mang hương tóc đắm say dịu dàng
Tay trong tay giữa chiều vàng
Mắt nhìn mắt, tưởng muôn vàn mai sau
Đường dài đâu thấy khổ đau
Chỉ nghe tim đập dạt dào gọi tên
Có lần mưa đổ ướt đêm
Em nép vai nhỏ, êm đềm bên anh
Con đường bỗng hoá trời xanh
Dẫu mưa rơi vẫn long lanh tiếng cười
Ta từng hẹn ước một đời
Con đường này sẽ chẳng rời dấu chân
Dẫu cho bão tố phong trần
Cũng không lạc mất ân cần ngày xưa
Rồi một chiều gió sang mùa
Con đường quen bỗng như vừa lạ đi
Em quay lưng, bước chia ly
Bỏ anh đứng lại giữa khi chiều tàn
Hàng cây vẫn đổ lá vàng
Nhưng không còn bóng hai hàng sánh đôi
Chỉ còn chiếc lá lạc trôi
Như tim anh lạc giữa đời cô đơn
Mưa về ướt lối quen hơn
Nhưng người đâu nữa để còn nép vai
Con đường vẫn vậy, không sai
Chỉ là kỷ niệm đã phai mất rồi
Anh đi hết đoạn đường đời
Mà sao chẳng thấy một thời đã qua
Hoá ra tình cũng như hoa
Nở xong một thuở rồi xa mãi hoài
Giờ anh lặng bước riêng ai
Con đường xưa cũ kéo dài nỗi đau
Có chăng còn lại trong nhau
Một miền ký ức úa màu thời gian…
Garden Grove, CA
Oct 09, 2013