村翁愛說老尚書,
歲暮歸來水竹居。
落日併隨塵事改,
急流偏覺吏情疏。
現身入世經三已,
熟眼看人悟六如。
倦我漸成真懶散,
此山端擬築精廬。
Thôn ông ái thuyết lão Thượng thư,
Tuế mộ qui lai thuỷ trúc cư.
Lạc nhật tính tuỳ trần sự cải,
Cấp lưu thiên giác lại tình sơ.
Hiện thân nhập thế kinh tam dĩ,
Thục nhãn khan nhân ngộ lục như.
Quyện ngã tiệm thành chân lãn tản,
Thử sơn đoan nghĩ trúc tinh lư.
Ông già thích kể chuyện quan Thượng,
Khóm trúc làn ao dưỡng tuổi già.
Bóng xế đem theo đời biến đổi,
Dòng xuôi riêng chán cảnh vinh hoa.
“Ba thôi” trong cuộc thân từng trải,
“Sáu tựa” xem người mắt đã qua.
Mệt mỏi dễ thành ưa phóng dật,
Núi đây ta sẽ dựng ngôi nhà.
Có một thời... ngày ấy... học sinh
Đâu hiểu sao nhìn em say đắm
Cứ quay đi mà mắt thì mãi ngắm
Mái tóc em dài, siết chặt tay run
Mười năm rồi trí nhớ cũng mông lung
Không biết người ấy có chồng chưa nữa ?
Cứ trái tim bập bùng như có lửa
Khi thấy những đứa trò bẽn lẽn nắm tay nhau
Cái ngày ấy mình cứ làm sao
Không nắm tay, chỉ dám sờ lên mái tóc
Mình sợ lắm đôi mắt giận mà không khóc
Mình cứ run không biết xin lỗi thế nào
Nhớ mỗi lần tan học ai cũng vội về mau
Chỉ hai đứa là tình cờ muộn nhất
Không dám bước nhanh vì sợ mai chủ nhật
Phải nhớ nàng đến nỗi thứ hai
Và có lần hai đứa lỡ chạm tay
Cứ đứng im nghe trái tim đập rõ
Giờ tiếc nhớ một thời tuổi nhỏ
Vẫn chưa một lần dám nắm tay nhau
2016