化城忽自田中起,
官路初從陌上過。
石窟岩陰皆作洞,
寺棲山鏬可為家。
天工多幻忱難測,
世事無窮莫恨嗟。
客興恰逢秋色曉,
鐘流敲散入明霞。
Hoá thành hốt tự điền trung khởi,
Quan lộ sơ tòng mạch thượng qua.
Thạch quật nham âm giai tác động,
Tự thê sơn hạ khả vi gia.
Thiên công đa huyễn thầm nan trắc,
Thế sự vô cùng mạc hận ta.
Khách hứng kháp phùng thu sắc hiểu,
Chung lưu xao tán nhập minh hà.
Đất bằng vọt khởi ngôi chùa cổ,
Ngàn dặm đường quan uốn lượn qua.
Hang núi âm u thành động đá,
Dựa non chùa mọc khá thay nhà.
Thợ trời huyền ảo ai lường trước,
Thế sự vô cùng chớ oán ta.
Khách đến gặp khi thu sắc rạng,
Chuông chùa vừa dứt sáng gần xa.
Phố cũ nằm nghiêng dưới bóng tà,
Lồng đèn đỏ rực như lòng ta.
Nét rêu phong ngả theo chiều nhớ,
Gói cả xuân xanh dưới mái toà.
Cao lầu chạm nhẹ lên môi phố,
Nước Mót chan hoài giấc mộng xưa.
Một chén chè thơm – hồn di sản,
Đậm đà như mắt kẻ đón đưa.
Gió lướt qua tim từng nhịp nhỏ,
Bàn chân khẽ dạo phố, thiết tha.
Ánh đèn hoa đăng rơi rất khẽ,
Thả xuống dòng sâu nỗi thiết tha.
Sông Thu Bồn lặng lẽ trôi vô tận,
Mang theo lời nguyện của tuổi ngây.
Một ngày ngắn ngủi thôi, mà nhớ,
Cả một đời sau chẳng đổi thay.
Ai đứng nơi kia chưa ngoái lại,
Ngỡ là tạm biệt, hoá chia ly.
Tiếng cười còn vọng trong chiều cũ,
Lặng lẽ rơi vào đáy xuân thì.
Hội An ơi – phố của nghìn năm,
Ta từng trẻ, từng thương, từng nhớ.
Nếu sau này lòng ta chật chội,
Xin được về đây, thở một lần.
Hội An là nơi ta cất giấu phần hồn nhiên nhất của mình vào những đoá hoa đăng, để dù dòng đời có xô lệch, ta vẫn biết mình từng có một bến đỗ vĩnh cửu trong lòng phố cổ.