Thông báo, tin tức mới nhất

Thơ mới: Phụng hoạ ngự chế “Tư gia tướng sĩ” (Vũ Dương)

奉和御製思家將士

桑蓬志氣更誰俱,
叵奈天邊雁影孤。
萬里玉關空見月,
數聲契笛易驚秋。
風寒雞店收多少,
雨浥霜袍夢有無。
會待勤勞王事了,
瓜期應已到皇州。

 

Phụng hoạ ngự chế “Tư gia tướng sĩ”

Tang bồng chí khí cánh thuỳ câu,
Phả nại thiên biên nhạn ảnh cô.
Vạn lý Ngọc quan không kiến nguyệt,
Sổ thanh tiết địch dị kinh thu.
Phong hàn kê điếm thu đa thiểu,
Vũ ấp sương bào mộng hữu vô.
Hội đãi cần lao vương sự liễu,
Qua kỳ ưng dĩ đáo Hoàng châu.

 

Vâng hoạ bài “Tướng sĩ nhớ nhà” của đức vua (Người dịch: Nguyễn Thị Lâm)

Tang bồng chí khí há nhường nhau
Cánh nhạn chân mây luống dãi dầu
Muôn dặm Ngọc quan không bóng nguyệt
Và ba tiếng địch động trời thâu
Chòi canh gió lạnh lòng thương cảm
Manh áo sương đầm giấc mộng sầu
Vương sự cần lao không chán nản
Mùa dưa ắt sẽ lại Hoàng châu


Nguồn: Hải Dương phong vật chí (Trần Công Hiến - Trần Huy Phác), NXB Lao động, 2009

 

Thơ thành viên mới: Về cổ tích mùa hè (Tạ Thăng Hùng)

Mùa hè về vẫn màu áo ngày xưa
Vẫn là tiếng ve vẫn màu phượng vĩ
Vẫn màu nắng trên cánh đồng cỏ cháy
Nước sông xanh dào dạt chảy mát lành
Vẫn là em yêu dấu nhất của anh
Với kiểu tóc khác xa thời con gái
Vẫn anh đấy, anh của thời vụng dại
Nhưng mái đầu đã bạc khác ngày xưa
Vẫn cơn mưa bất chợt gọi tháng tư
Gương mặt cũ mùa hè xa xôi ấy
Những chiếc lá đầu tiên xanh run rẩy
Nghe chim kêu trong vườn nắng tràn đầy
Những đồi sim quả chín đỏ lòng tay
Những thửa ruộng mấy luống cày dang dở.

Mùa hè đến phượng hồng lên thắp lửa
Cứ rưng rưng trong đôi mắt học trò
Chẳng muốn xa trường, bè bạn, thầy cô
Bàn chân bước, mà lòng không thể bước.

Muốn ở lại với tâm hồn dào dạt
Lắng tai nghe chuyện cổ tích mùa hè
Có hai người bạn trẻ say mê
Nghe ve hát khúc mùa hè tha thiết
Còn gì nữa những điều ta chưa biết
Ta chưa hay nên náo nức bồi hồi
Ve ơi ve hãy hát nữa ve ơi
Hãy đánh thức buổi trưa hè nóng bức
Những trái tim những tâm hồn rạo rực
Nắm tay nhau dạo bước giữa mùa hè.
Biết bao là say mê
Bao niềm vui phơi phới
Những kỷ niệm phượng hồng xưa nhớ mãi
Khi cô gái nhà bên rụt rè giơ tay hái
Cài lên mái tóc đen dài
Trên cánh đồng ai thả cánh diều bay
Dòng sông xanh em ngồi hong mái tóc
Bông hoa phượng vô tình rơi xuống nước
Cuốn đi hết cả mùa hè.
Rồi chúng mình chia xa
Em tiếc nuối mùa hè anh tiếc thời vụng dại
Không ai nhắc mà lòng anh nhớ mãi
Cô gái ngày xưa trong cổ tích mùa hè.

Trích diễm

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,

Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn...

–– Người hàng xóm (Nguyễn Bính)

Thông tin chung

Tác giả mới

Thơ mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn