I observe: “Our sentimental friend the moon!
Or possibly (fantastic, I confess)
It may be Prester John’s balloon
Or an old battered lantern hung aloft
To light poor travellers to their distress.”
She then: “How you digress!”
And I then: “Someone frames upon the keys
That exquisite nocturne, with which we explain
The night and moonshine; music which we seize
To body forth our own vacuity.”
She then: “Does this refer to me?”
“Oh no, it is I who am inane.
“You, madam, are the eternal humorist
The eternal enemy of the absolute,
Giving our vagrant moods the slightest twist!
With your air indifferent and imperious
At a stroke our mad poetics to confute—”
And—“Are we then so serious?”
Tôi ngắm nghía: “Bạn trăng sến sẩm ta kìa!
Hoặc giả dụ (hơi kỳ quặc, tôi thú thật)
Là khí cầu của vua Prester John xa xôi
Hay chiếc đèn lồng cũ kỹ treo chơi vơi
Soi lữ khách tội nghiệp vào khốn quẫn.”
Nàng liền bảo: “Anh dông dài quá bận!”
Tôi lại tiếp: “Ai dạo trên phím phơi phới
Bản dạ khúc tuyệt vời ta mượn lối
Để sẻ chia chuyện bóng đêm và ánh nguyệt;
Thứ nhạc ta bấu víu, chẳng hề tiếc
Để gọi hình cho trống rỗng hồn ta.”
Nàng gặng hỏi: “Có ý nói em chăng hại?”
“Ồ không, chính tôi mới là kẻ khờ dại.
“Thưa lệnh bà, bà là bậc khôi hài vĩnh cửu
Kẻ thù muôn đời của những điều tuyệt đối,
Chỉ khẽ xoay là tâm trạng thoáng qua thay đổi!
Bằng dáng vẻ kiêu kỳ và dửng dưng
Liền một mạch, thơ điên tôi phải dừng -”
Và nàng - “Thế chúng ta nghiêm túc vậy sao?”
Đời là bão tố
Là mưa giông
Là cay đắng
Là chạnh lòng
Dù cay đắng
Dù đón giông
Mây vẫn nắng
Đỡ lạnh lòng
Để từng hơi thở
Hoà sương sớm
Đem từng cay đắng
Nuôi gió sông
Lấy ngàn biển cả
Gộp trăm sông
Đem về hơi ấm
Mà não lòng
Để lại cánh én
Chiều gió sông
Vẽ lên ánh bạc
Mà vui lòng
Cất vào trăng sáng
Tấm lòng nhỏ
Để cho ánh sáng
Chiếu vào tôi
Đem tình đổ bạc
Giấu sau sông.
Khóc cho đi
Mày khóc cho đi
Lời khuyên mãi
Lại giết nỗi lòng
Sợ
Sợ
Chắc cái chi
Mài sự sợ hải mà ăn được?
Trách trời trách người
Vì bạc bẽo
Trách lòng yếu đuối
Sợ cô liêu
Não lấy máu viết thơ
Cho thoả tiếng ưu sầu
Tay tựa chiếc lá
Vì chạm là đung đưa.