Я ждал автобус в городе Иркутске,
пил воду, замурованную в кране,
глотал позеленевшие закуски
в ночи в аэродромном ресторане.
Я пробуждался от авиагрома
и танцевал под гул радиовальса,
потом катил я по аэродрому
и от земли печально отрывался.
И вот летел над облаком атласным,
себя, как прежде, чувствуя бездомным,
твердил, вися над бездною прекрасной:
все дело в одиночестве бездонном.
Не следует настаивать на жизни
страдальческой из горького упрямства.
Чужбина так же сродственна отчизне,
как тупику соседствует пространство.
Tôi chờ xe buýt ở thành phố Irkutsk,
Uống thứ nước lã tù đọng trong vòi,
Nuốt những món ăn đã biến màu xanh tái
Giữa đêm khuya trong quán ăn sân bay.
Tôi tỉnh giấc bởi tiếng động cơ gào thét
Và nhảy múa theo điệu valse trầm vang,
Rồi chiếc phi cơ mang tôi chạy trên mặt đất,
Và rầu rĩ cất lên, rời khỏi đường băng.
Và thế là tôi bay trên mây gấm,
Vẫn thấy như xưa – mình là kẻ không nhà,
Tôi tự nhủ khi lửng lơ trên vực thẳm:
Mọi chuyện đều do quá cô độc mà ra.
Thà đừng khăng khăng bám vào cuộc sống,
Đầy khổ đau vì bướng bỉnh đắng cay.
Xứ người giống quê hương ở một chỗ này:
Cái khoảng trống nằm kề bên ngõ cụt.
Bèo dạt, mây trắng bay,
Bên sông vắng chiều nay.
Ai đang ngồi nhóm lửa,
Hoá tro mộng lưu đày?
Bèo trôi ứa máu đào,
Mây chết giữa ngàn sao.
Có vầng trăng nứt nẻ,
Đợi người mòn chiêm bao.
Sương kết thành nấm mộ,
Ai chôn chặt vào tim?
Mảnh tình sầu vô lượng,
Cho thân khỏi chết chìm…
Ái tình vốn gian nan,
Mấy ai khéo an bài?
Nửa đời người chậm rãi,
Mới trọn vẹn bình an.
Nên hãy cứ khóc đi,
Cho trôi khỏi hàn vi.
Cho trôi đi lý trí,
Cho chân thật nhu mì.
Khóc cho lòng sắt son,
Chồi cũ lại lên non.
Còn bạn thôi héo hon,
Mắt dại sẽ lại tròn.
Viết tặng B.N, thay cho những dang dở không cần gọi tên.
Thành phố Hồ Chí Minh, Chủ Nhật ngày 02 tháng 8, 2026