Thông báo, tin tức mới nhất

  • Thi Viện chuyển sang sử dụng HTTPS (26/07/2018 10:37)

    Từ ngày 25-7-2018, Thi Viện đã chính thức chuyển sang sử dụng giao thức HTTPS thay cho HTTP. HTTPS là giao thức cho web được tăng cường bảo mật bằng việc mã hoá hai chiều khi truyền thông tin giữa máy chủ và trình duyệt của người dùng. Việc mã hoá này nhằm đảm bảo thông tin không bị đọc, can thiệp hay giả mạo bằng bất kỳ hình thức nào bởi các thiết bị định tuyến trung gian hay bên thứ ba nào khác, qua đó giúp người dùng không bị lừa đảo hay lộ thông tin trong quá trình truy cập.
  • Tin buồn (22/07/2018 09:57)

    Thay mặt các thân hữu, BQT Thi Viện xin trân trọng thông báo, thành viên Hà Như, tên thật là Trần Thế Hào, sinh năm 1947, sau một thời gian lâm bệnh nặng, đã qua đời vào đêm ngày 19/7/2018 (tức ngày 7/6 âm lịch). Lễ viếng và truy điệu sẽ được cử hành vào hồi 7:30 đến 9:00 sáng ngày 22/7 tại Nhà tang lễ Bệnh viện Quân y 103.

    Bác Hà Như là một thành viên, một người bác, người bạn quen thuộc với nhiều thành viên trên Thi Viện, từng tham gia tích cực và có nhiều đóng góp to lớn gắn liền với sự phát triển của ngôi nhà chung Thi Viện từ những ngày sơ khai, đặc biệt là trong mảng cổ thi. Bác cũng là một tấm gương về tinh thần lạc quan trong cuộc sống, cũng như ý thức về việc học tập và làm việc suốt đời mọi nơi và mọi lúc.

    Kính chúc bác yên nghỉ nơi vĩnh hằng.
  • Thêm chức năng hiển thị các bài thơ chữ Hán dưới dạng xen kẽ phần chữ Hán, phiên âm và dịch nghĩa (20/04/2018 10:56)

  • Áp dụng đánh giá nội dung (26/06/2017 13:22)

  • Hội sách mùa Thu 2016 tại Hà Nội (30/08/2016 13:22)

Thơ mới: Yêu đơn phương (Evghenhi Aleksandrovich Evtushenko)

Неразделённая любовь

Любовь неразделенная страшна,
но тем, кому весь мир лишь биржа, драка
Любовь неразделенная страшна
Как профиль Сирано де Бержерака
Один мой деловитый соплеменник
сказал жене в театра “Современник”
“Ну что ты в Сирано своем нашла?
Вот дурень! Я, к примеру, никогда бы
Так не страдал из-за какой-то бабы...
Другую бы нашел- и все дела”
В затравленных глазах его жены
забито проглянуло что-то вдовье
Из мужа перло- аж трещали швы!-
смертельное духовное здоровье.
О, сколько их, таких здоровяков,
страдающих отсутствием страданий.
Для них есть бабы: нет прекрасной дамы.
А разве сам я в чем-то не таков?
Зевая, мы играем, как в картишки,
В засаленные, стертые страстишки,
боясь трагедий, истинных страстей.
Наверное, мы с вами просто трусы,
когда мы подгоняем наши вкусы
под то, что подоступней, попростей.
не раз шептал мне внутренний подонок
из грязных подсознательных потемок:
“Э, братец, это- сложный матерьял”, -
и я трусливо ускользал в несложность
и, может быть, великую возможность
любви неразделенной потерял.
Мужчина, разыгравший все умно,
расчетом на взаимность обесчещен.
О, рыцарство печальных Сирано,
ты из мужчин переместилось в женщин.
В любви вы либо рыцарь, либо вы
не любите. Закон есть непреклонный:
в ком дара нет любви неразделенной,
в том нету дара божьего любви.
Дай бог познать страданий благодать
и трепет безответный, но прекрасный,
и сладость безнадежно ждать и ждать,
и счастье глупой верности несчастной.
И тянущийся тайно к мятежу
против своей души оледененной,
в полулюбви запутавшись, брожу
с тоскою о любви неразделенной.

 

Yêu đơn phương (Người dịch: Tùng Cương)

Yêu đơn phương là câu chuyện nghiệt oan,
nhưng với kẻ coi cuộc đời là trò đánh nhau, là chơi chứng khoán,
yêu đơn phương là câu chuyện nghiệt oan,
như nhân vật Xiranô đe Bẻgierak.
Vốn nhạy cảm, người đồng bào của tôi.
nói với vợ trong nhà hát “Người đồng thời”:
“Em nghĩ xem, có gì hay trong vai Xiranô nhỉ?
Sao mà ngốc! Như anh, anh không thể
chịu khổ đau vì một ả trên đời:
Anh kiếm ngay cô khác là xong thôi.”
Trong đôi mắt u buồn nơi người vợ
ánh lên vẻ sợ hãi của bà goá,
từ tấm thân rệu rã của ông chồng
lộ tinh thần của ông gần đất xa trời.
Ôi, trên đời bao nhiêu người trông mạnh khoẻ
lại mang bệnh: mất khả năng đau khổ.
Họ chỉ thấy đàn bà: không có ý trung nhân.
Và phải chăng, tôi không giống họ một phần?
ta vừa ngáp, vừa chơi như đánh bạc,
sợ bi kịch, sợ đam mê quá mức,
có khi tôi với bạn, cũng giản dị, là hèn,
khi sở thích của ta bị ép chèn
cho hợp với những gì dễ đạt hơn, càng đơn giản.
Đã không phải một lần, từ bóng đêm bẩn thỉu
kẻ lưu manh trong tiềm thức cất tiếng nài:
“Này bạn ơi! Ca này phức tạp rồi”
Vì hèn nhát, tôi lủi xa nơi rắc rối
và có thể, mất đi khả năng rất lớn -
biết yêu đơn phương.
Người đàn ông làm mọi việc thông minh
vô liêm sỉ, muốn có đi, có lại.
Ơi, hồn hiệp sĩ các chàng Xiranô rồ dại,
từ đàn ông đã biến thái ra đàn bà.
Trong tình yêu, hoặc anh là hiệp sĩ,
hoặc là kẻ không yêu.
Có quy luật bất di bất dịch:
Chúa cho ai biết yêu một chiều,
người ấy được trời ban biết thương yêu.
Cầu Chúa cho ta nếm vị ngọt trong đau khổ,
cả tâm trạng bồn chồn tuyệt vời, không được đáp trả,
Cả ngọt ngào chung thuỷ ngu ngơ, đầy bất hạnh.
Tôi lặng lẽ tìm con đường nổi loạn,
đi ngược lòng mình đã chai sạn, hoá băng,
ngụp lặn mãi trong tình yêu dang dở,
tôi lang thang, lòng khốn khổ vì buồn,
về cuộc tình đơn phương.

 

Thơ thành viên mới: Người em gái Di-linh (Nguyen Huu Nghia)

Em ở đâu? Di linh chiều tê lạnh,
Trời mù mây tôi ngơ ngẩn trông chờ,
Quán bên đường vắng khách ngó vu vơ,
Chủ quán hỏi: Ông ơi! chờ ai đó?

Bác ơi bác tôi nhớ người em nhỏ,
Tóc ngang vai nhà xóm đạo ven cầu,
Má hoen mầu vì khắc khoải buồn đau,
Sống đơn chiếc nuôi mẹ già hôm sớm!

Bác ơi bác ngày từng ngày lặng lẽ,
Đêm chưa qua em đã vội lên đường,
Sang nương chè cho kịp lúc mờ sương,
Hái từng búp chè tươi. Đời cơm áo!

Bác ơi bác chúng tôi cùng cơ khổ,
Đời quá buồn nên hiếm có niềm vui,
Chỉ tiếng chuông mới chia ngọt xẻ bùi,
Ngắm Thập giá cho vơi niềm u uẩn!

Bác ơi bác dáng xưa em thon nhỏ,
Bước đơn côi lần theo giọng kinh chiều,
Qua đường làng dọc hàng dậu vườn rau,
Em quen lối mỗi chiều đi xem lễ.

Bác ơi bác tôi thương em hiếu để,
Đêm mù sương se sắt lạnh thôn buồn,
Đút mẹ già từng muỗng nhỏ yêu thương,
Vỗ về mẹ: Thôi, đừng buồn nữa mẹ!

Con có hiểu sao buồn vương mắt mẹ,
Lúc chiều buông chim chóc gọi nhau về,
Khi bướm vàng len lỏi khắp vườn quê,
Con vì mẹ tình duyên đành lỡ hẹn!

Ngủ đi mẹ. Con nguyện cầu cùng mẹ,
Xin cuộc đời luôn còn mẹ bên con,
Mặc cho hoa cho bướm tuổi trăng tròn,
Con chỉ muốn: Mẹ ơi, con còn mẹ!

*****

Rồi một dạo tôi đường đời vô đạo,
Chốn phù hoa điên đảo mộng sang giầu,
Vạch ngang đầu một khát vọng hư không,
Thề không chịu khuất đời trong tẻ nhạt!

Để hôm nay mộng trần ai nhoà nhạt,
Ngẫm lại đời nuối tiếc tuổi vàng son,
Lệch bên vai cay đắng cuộc phong trần,
Tôi có được gì đâu… ngoài đau khổ!

Bác ơi bác bạc đầu tôi mới hiểu,
Nhưng ngày xanh chìm khuất nẻo khôn tìm,
Nơi nương chiều nơi gió mát suối reo,
Em còn nhớ cố nhân ngày tháng cũ!

Bác ơi bác sao hồn tôi ủ rũ,
Mãi ngóng chờ nhưng chẳng thấy em đâu,
Dạ bâng khuâng lòng héo hắt âu sầu,
Nơi xóm đạo, em ơi còn ở đó!

Chủ quán biết trong thôn nghèo nơi đó,
Hơn mười năm em đơn độc đi về,
Rồi một chiều sương phủ kín sơn khê,
Em lìa bỏ trần gian về bên mẹ!

***

Tôi đã sống như một người ích kỷ,
Rời xa em để thoả chí dại khờ,
Chưa một lần chợt tưởng lại đường xưa,
Nơi hai đứa đã mấy mùa chung lối.

Tôi tìm đến vườn ngập sim ven suối,
Mộ đơn côi em tím nỗi mong chờ,
Kẻ dại khờ nhoà mặt tạ tình xưa,
Hương theo gió nài xin em tha thứ!

Dòng nước mắt ngược về miền quá khứ,
Em còn đâu, hương sắc đã mây ngàn,
Nhớ hoa tàn ngây ngất Mộng Sim ngoan,
Em ngơi nghỉ. Còn nhau trong… mộng mị!

Saigon, 2014

Trích diễm

Đành gọi thầm em bằng nỗi nhớ

Chỉ nghe hoang vắng phía bên này

Bên ấy vô tình em tỉnh giấc

Có nghe sương lạnh một vòng tay?

–– Nỗi nhớ (Giang Tuấn Đạt)

Thông tin chung

Tác giả mới

Thơ mới

Thơ thành viên mới

Diễn đàn