Quelle fée inconnue et quel magicien
Subtil, fondant leur double et suave palette,
Ont ainsi fait le soir d’une douceur complète,
Sur la cité de songe où vécut Titien?
Un chant léger s’envole au ciel vénitien;
Les palais d’ambre éteint, de nacre violette,
Sont assoupis au fond du canal, qui reflète
Leur ancienne splendeur dans son miroir ancien.
Un or surnaturel et vert baigne Venise,
Transfigure les eaux tragiques, divinise
La noble ascension des dômes radieux;
Et cette auguste mer, qui jamais ne déferle,
Devient, pour les regards éblouis de tant d’yeux,
L’émeraude fluide où se meurt une perle.
Nàng tiên lạ cùng pháp sư huyền bí
Pha sắc màu dịu ngọt bảng màu đôi
Dệt chiều nay thành êm ả tuyệt vời
Trên phố mộng nơi Titien thuở trước.
Khúc nhạc nhẹ vút trời xanh sóng nước
Cung điện ngà, xà cừ tím phôi pha
Ngủ dưới dòng kênh, soi bóng nhạt nhoà
Vẻ lộng lẫy soi gương xưa cổ kính.
Sắc vàng lục bao trùm lên tĩnh mịch
Hoá phép mầu nước bi thảm linh thiêng
Mái vòm cao rạng rỡ vẻ uy nghiêm
Như vươn tới những tầng không cao khiết.
Và biển cả lặng tờ không sóng biết
Trước muôn người đang sững sốt nhìn xem
Hoá ngọc xanh trong dòng nước êm đềm
Nơi một viên ngọc trai dần tan biến.
Em bước đi trên cát vàng rực rỡ
Nắng hanh vàng ấm áp bước em đi
Thuyền đong đưa bên biển xanh êm ả
Áng mây hồng bên Mặt Trời xa xa.
Giấc mơ anh bên bến đò chiều muộn
Đò sang bến chẳng thấy bóng anh về
Cho cơn sóng cuộn trào nơi biển vắng
Đại dương xanh ôm lấy anh vào lòng.
Ánh hoàng hôn sao bình yên đến thế
Mà lòng em như bến đợi con đò
Gửi tình em vào sóng xanh biển cả
Chiếc thuyền giấy theo làn sóng trôi xa.
Em một lòng gửi tình yêu bên biển
Đất nước, anh, và biển cả mênh mông
Em mong sao làn nước xanh biển cả
Sẽ ấp ôm tâm hồn em thay anh.