獨有行行越陌阡,
平蕪一望思茫然。
世途半合半能合,
山色如連如不連。
臨岸先登思有道,
過河欲濟惜無船。
桃原僊客知何處,
無數桃花落洞邊。
Độc hữu hành hàng việt mạch thiên,
Bình vu nhất vọng tứ mang nhiên.
Thế đồ bán hợp bán năng hợp,
Sơn sắc như liên như bất liên.
Lâm ngạn tiên đăng tư hữu đạo,
Quá hà dục tế tích vô thuyền.
Đào nguyên tiên khách tri hà xứ,
Vô số đào hoa lạc động biên.
Đi dạo một mình mạch với thiên
Thả hồn bay bổng giữa thiên nhiên
Đường đời như thuận mà không thuận
Cảnh sắc như liền lại chẳng liền
Leo núi nên tìm cho được lối
Qua sông đừng để cảnh không thuyền
Đào nguyên khách mộng ai mà biết
Vô số hoa đào rắc động tiên
Anh cứ nói đi, em ngồi đây chờ tiếng
của một người… từng ở lại rất lâu
dù chẳng có gì thiêng,
chỉ cần thật
như chiều lặng trên dốc nhỏ.
Kể em nghe đoạn đường mình đã bỏ
có chỗ nào anh ngoái lại… thấy đau?
Một lần thôi, em hứa không trách nữa
chỉ muốn biết
đã từng thương ra sao.
Mình từng trẻ
từng tin vào điều dễ
từng nghĩ gần là đủ để giữ nhau.
Nhưng hoá ra
không phải ai ở lại
cũng vì yêu – mà có khi… vì sợ.
Em từng buốt
không trách anh từng bỏ
Vì có khi chính em cũng chẳng hay
Tim không chết vì ai rời ai ở
chết vì mình quen cúi mặt… quá lâu.
Anh cứ nói đi
rồi im cũng được
Em vẫn ngồi đây
trong tiếng gió thổi qua đầu.