Sovpir, ſubtil esprit de flame
Qui ſors du beau ſein de Madame,
Que fait ſon cœur, aprens-le moy?
Me conſerue-t’il bien la foy?
Ne ſerois tu point l’interprete
D’vne autre paßion ſecrete?
Ô Cieux! qui d’vn ſi rare effort
Miſtes tant de vertus en elle,
Deſtournez vn ſi mauuais ſort:
Qu’elle ne ſoit point infidelle,
Et faites plustost que la Belle,
Vienne à ſoupirer de ma mort,
Que non pas d’vne amour nouuelle.
Hơi thở dài, linh hồn lửa mênh mang,
Thốt ra từ ngực ngọc của người sang,
Hãy nói ta hay, tim nàng dạo ấy
Liệu còn vẹn giữ trọn niềm tin không?
Hay ngươi lại làm sứ giả âm thầm
Cho một mối tình kín giấu trong thâm?
Ôi Trời cao, tạo hoá đầy vi diệu,
Đặt vào nàng muôn mỹ đức trăng rằm,
Xin gạt bỏ đi số kiếp phũ phàng:
Mong cho lòng nàng chẳng phụ phàng ta.
Thà rằng người đẹp ngàn trùng tiếc thương,
Thở dài xót xa khi ta tan mất,
Còn hơn vì duyên mới chốn xa xôi.
Là cơn gió xuân mang hương hoa,
Là chiều nắng hạ những ánh hồng,
Là đêm trăng đông sao toả sắc,
Là ngày em đến trời chuyển thu.
Khi em đến cùng những rạng rỡ
Bầu trời đượm vàng với xuyến xao
Nụ cười lấp lánh cùng ánh mắt
Đêm dài với cả những bâng khuâng
Ngày cứ thế trôi sau gặp gỡ,
Câu chuyện em kể anh thuộc làu,
Bầu trời, hoa hồng và cảnh sắc
Anh thích mọi thứ mà em yêu.
Lần gặp mặt đó anh bày tỏ.
Góc phố lặng im giữa tiếng người,
Bóng em di chuyển theo nhịp đập
Lá vàng nhẹ rơi chẳng lời thưa…
Sau đó vẫn là những ngày mưa,
Sắc thu chẳng còn những màu hồng,
Bầu trời hoa hồng anh chẳng thích,
Cảnh sắc bây giờ chẳng nên thơ.
Em rời đi cùng mùa thu đó,
Để lại một thoáng những nỗi niềm,
Anh chẳng còn tin vào mùa lá,
Chờ ngày đông đến với sao đêm.