長亭北望路迢迢,
翠輦清塵細馬驕。
九陌自依雙闕曙,
三台應傍五雲遙。
杜陵獻賦能無表,
蜀客昇仙自有橋。
正喜故山歸夢好,
蘇江煙月接鈞韶。
Trường đình bắc vọng lộ thiều thiều,
Thuý liễn thanh trần tế mã kiêu.
Cửu mạch tự y song khuyết thự,
Tam Thai ưng bạng ngũ vân dao.
Đỗ Lăng hiến phú năng vô biểu,
Thục khách thăng tiên tự hữu kiều.
Chính hỷ cố sơn quy mộng hảo,
Tô Giang yên nguyệt tiếp quân thiều.
Xa nhìn hướng Bắc đường bao trạm,
Ngựa vút, xe rồng không bụi rây;
Chín cõi ngời theo hai cửa khuyết,
Tam Thai ủ giữa năm màu mây.
Đỗ Lăng dâng phú, biểu không viết,
Lý Bạch lên tiên, cầu sẵn đây.
Giấc mộng quê hương mừng sắp đạt,
Sông Tô trăng, khói vẻ xuân đầy.
Tìm khắp thế gian một mảnh tình,
Chẳng hề bỏ mặc lúc làm thinh.
Ngày qua mòn mỏi niềm mong nhớ,
Tháng lại xót thương lấy phận mình.
Đành trút hết sầu vào sách vở,
Nương nhờ ngòi bút giấu điêu linh.
Thôi màng thế sự tranh tình ái,
Khép mắt phù hoa dưỡng bóng hình.
Bài thơ ra đời sau khi tôi dịch chương 50 tiểu thuyết Thuyền sang tiếng Pháp. Giữa những dòng chữ, tôi chợt thấy mình chìm vào nỗi hờn dỗi của nàng Kyra – một người đến sau, mắc kẹt giữa lằn ranh của đam mê nhất thời và một tình yêu đằm thắm. 4 câu đầu là sự đồng cảm tôi dành cho nhân vật, 4 câu cuối là câu trả lời cho một nỗi hoài nghi dai dẳng trong chính mình: Nếu một ngày phải đứng trước đoạn tình cảm chênh vênh thiếu vắng sự chân thành, tôi sẽ chọn cách buông tay, quay về giữ trọn sự kiêu hãnh và bình yên cho riêng mình. Thành phố Hồ Chí Minh, 19/05/2026.