於鑠王師,
遵養時晦。
時純熙矣,
是用大介。
我龍受之,
蹻蹻王之造。
載用有嗣,
實維爾公允師。
Ô thước vương sư,
Tuân dưỡng thì hối.
Thì thuần hy hỹ,
Thị dụng đại giới.
Ngã long thụ chi,
Kiểu kiểu vương chi tạo.
Tái dụng hữu tự,
Thực duy nhĩ công doãn sư.
Ôi! quân vua xiết bao hưng thịnh,
Thời còn đen chỉ tịnh dưỡng thôi.
Khi thời đã tỏ rạng rồi,
Mặc xong áo trận xong nơi vẫy vùng.
Thì chúng ta hãy cùng nhận lấy,
Vũ công mà vua ấy tạo nên.
Những vua nối nghiệp tiếp lên,
Việc người làm: bắt chước liền mà thôi.
Anh cứ nói đi, em ngồi đây chờ tiếng
của một người… từng ở lại rất lâu
dù chẳng có gì thiêng,
chỉ cần thật
như chiều lặng trên dốc nhỏ.
Kể em nghe đoạn đường mình đã bỏ
có chỗ nào anh ngoái lại… thấy đau?
Một lần thôi, em hứa không trách nữa
chỉ muốn biết
đã từng thương ra sao.
Mình từng trẻ
từng tin vào điều dễ
từng nghĩ gần là đủ để giữ nhau.
Nhưng hoá ra
không phải ai ở lại
cũng vì yêu – mà có khi… vì sợ.
Em từng buốt
không trách anh từng bỏ
Vì có khi chính em cũng chẳng hay
Tim không chết vì ai rời ai ở
chết vì mình quen cúi mặt… quá lâu.
Anh cứ nói đi
rồi im cũng được
Em vẫn ngồi đây
trong tiếng gió thổi qua đầu.