The sweetest notes among the human heart-strings
Are dull with rust;
The sweetest chords, adjusted by the angels,
Are clogged with dust;
We pipe and pipe again our dreary music
Upon the self-same strains,
While sounds of crime, and fear, and desolation,
Come back in sad refrains.
On through the world we go, an army marching
With listening ears,
Each longing, sighing, for the heavenly music
He never hears;
Each longing, sighing, for a word of comfort,
A word of tender praise,
A word of love, to cheer the endless journey
Of earth’s hard, busy days.
They love us, and we know it; this suffices
For reason’s share.
Why should they pause to give that love expression
With gentle care?
Why should they pause? But still our hearts are aching
With all the gnawing pain
Of hungry love that longs to hear the music,
And longs and longs in vain.
We love them, and they know it; if we falter,
With fingers numb,
Among the unused strings of love’s expression,
The notes are dumb.
We shrink within ourselves in voiceless sorrow,
Leaving the words unsaid,
And, side by side with those we love the dearest,
In silence on we tread.
Thus on we tread, and thus each heart in silence
Its fate fulfils,
Waiting and hoping for the heavenly music
Beyond the distant hills.
The only difference of the love in heaven
From love on earth below Is:
Here we love and know not how to tell it,
And there we all shall know.
Cung tơ bậc những nốt trầm dịu ngọt
Nỗi buồn dâng vì rỉ sét lâu ngày
Có thiên thần chỉnh lời ca thánh thót
Bụi bám đầy làm tắt lịm cơn say
Người vẫn nhớ những điều buồn tê tái
Trong tâm hồn ta mỏi mệt đắng cay
Âm thanh ấy có chăng là tội lỗi
Làm cô đơn hãi sợ điệp khúc này
Suốt cuộc đời vẫn qua đi như thế
Những bước chân rầm rập lắng nghe đều
Những mỏi mong những thở phào cay đắng
Có bao giờ mơ tiếng nhạc phiêu diêu?
Những mỏi mong những thở phào cay đắng
Có đâu lời an ủi với tin yêu
Và cũng không lời đề cao mát rượi
Cuộc hành trình bất tận được nâng niu
Những bước đi những gập ghềnh khốn khó
Hết ngày dài trên trái đất hoang liêu
Người yêu ai, ta biết rồi kể mãi
Đóng góp này không hợp lý sao đây?
Xin dừng chân để nói lời thắm thiết
Lời yêu thương dâng tặng trái tim này.
Dừng lại đi hỡi trái tim đau nhói
Nỗi nhọc nhằn đang gặm nhấm đời ta
Bản tình ca, lòng khát khao hoan lạc
Vẫn mong chờ vô vọng, vẫn còn xa.
Ta vẫn yêu người biết thừa điều ấy
Những ngón tay tê buốt chẳng dám liều
Lời yêu thương chưa một lần hé mở
Chẳng lý nào nhịp hát cũng câm theo.
Ta nhỏ nhoi với nỗi buồn im tiếng
Nói làm chi, giữ lại được từ nào
Cứ cho đi lời yêu thương thần thánh
Im lặng đều nghe bước một bên nhau
Và cứ thế trái tim yên tĩnh quá
Mỗi bước đi làm định mệnh tròn đầy
Cứ ao ước, cứ mong chờ tiếng nhạc
Bên đồi xa mờ ảo thoáng hương bay
Tình yêu ấy trên trời và dưới thế
Có khác chi mà khắc khoải tâm hồn
Yêu đã lắm, chẳng bao giờ dám nói
Người xa rồi ta còn thấy yêu hơn.
Xin chào Việt Nam
Xin chào Việt Nam
Đất nước của mọi anh hùng
Xin chào Việt Nam
Xin chào Việt nam
Đất nước của những màu áo thiên nhiên
Việt nam đẹp quá!
Đất nước của những thiên - sử - hoá
Việt Nam đẹp quá!
Đất nước sắc cờ rực cháy hoàng hôn
Đến đây Bắc Kỳ
Hỡi ơi mảnh đất cửa thiêng
Sapa - Lào Cai chạm trời Việt Nam
Hỡi ơi hùng dũng oai hùng
Hồ Gươm soi bóng khói lửa dân gian
Đất trời bất biến nở hoa
Hà Nội đẹp lắm nơi Bác an nghỉ
Quảng Ninh ngút ngàn đảo ta
Cảnh đẹp tuyệt thế
Di sản Hạ Long
Ninh Bình cất bước gọi to
Ta đây anh dũng
Địa Linh Nhân Kiệt
Hỡi ơi Trung Kỳ
Huế hoà phố cổ Hội An
Tuyệt sắc thế trần văn hoá quê hương
Đà Nẵng hướng thuỷ tựa sơn
Khánh Hoà tuyệt thế Nha Trang sắc màu
Này đây nét đẹp Nam Kỳ
Bốn bề mảnh đất của người đặt tên
Phố thành Chí Minh xa hoa
Giao trời uốn lượn dòng sông Sài Gòn
Phố thị hoá cánh vươn mình
Đất nước phồn vinh
Ngũ sắc Việt Nam
Cần Thơ Ninh Kiều gạo trắng
Cửa ngõ chuyển mình, bừng sáng phương Nam
Hỡi ơi tiếng nói Kiên Giang
Đảo ngọc vươn mình
Biển mặn phồn vinh
Gió phiêu gió biển mây trời
Giao hoà âm hưởng
Cất tiếng bốn phương
Núi ngàn sáo trúc ngân vang
Sao vàng phấp phới, tự hào Việt Nam.