đã một thời dài lắm ta tin
đã một thời xa lắm ta thần tượng
và sống một thời mộng mơ
nói là sợ ta không sợ cho mình
nói là hèn biết mình đơn độc
át làm sao dông bão phá sập nhà
nói là quên để nhắc mình luôn nhớ
nói là buông để ngày sống bình an
thơ ngậm ngùi không còn mấy thời gian
mỗi ngày có bao điều xảy ra
mỗi ngày đọc như người vô cảm
đúng và sai biên giới mong manh
giọng chanh chua cũng là vô nghĩa
người đàn bà giày vò câu chữ
và cơn đau ập đến trong đầu
ta là đứa học trò bặm môi bên đề văn khó
mở tung ra hay khép lại hững hờ
để trôi đi một tứ cho thơ
tự nhủ bao lần đừng làm thơ nữa
nhặt nhạnh gì giữa búi lo toan
thế sự ngổn ngang gom vào đâu thi tứ
nắng nhiều rồi thì cứ mưa nhiều đi
hạn hán nơi này và lũ lụt nơi kia
khi trời nữa cũng không biết mình sai đúng
như ta vậy sáng nay không biết
viết cái gì để rõ buồn vui
sau cơn mưa nắng ửng lên rồi
cái cơn mưa mùa hạ ướt át lại hong khô
những người phụ nữ mùa hạ che kín phần da thịt hở
những câu thơ mùa hạ nhốt lời trong phím gõ
thức vì bệnh mất ngủ có thể chữa được
thức vì lo toan rồi cũng ngủ thôi
thức vì quá vui ngủ sẽ mỉm cười
ta ngủ ít chẳng biết vì sao nữa
thức càng khuya mắt dọi thấu trong đêm
chợp mắt ngủ đi phố vừa tắt ánh đèn
có thể vì quen ngủ ít rồi
khi trong đêm ta được dành cho ta tất cả
khi trang thơ đã quen giấc ngủ ngày
thơ không thể cất cánh
khổ đau đeo đá tảng
và cột lại với nhau bằng sợi xích vô hình
Có những loài hoa mang màu chiến thắng
Cũng có loài mang dáng vẻ chia ly
Sống như hoa, chẳng hoang phí xuân thì
Đều tuyệt mỹ, đều đẹp muôn ngàn vẻ
Nếu là hoa, hãy là hoa tuổi trẻ
Nếu là người, là người biết yêu thương
Có cho đi đừng mong chi nhận lại
Lỡ thất bại, càng phải cố gắng hơn.
Lửa có lớn, cũng có ngày tàn lụi
Hoa dù đẹp, sớm chốc cũng tàn thôi
Sống ở đời, sao để đừng tiếc nuối
“Đến bây giờ, bạn đã rực rỡ chưa?”
Bài thơ được tạo ra ngày 22/9/2025, một bài tập về cách làm thơ trong chương trình lớp 9, ở THCS Phan Văn Trị, Phường Vị Thanh, TP. Cần Thơ.