Ты видела, как пилят дерева?
Я в жизни сам стволов спилил немало,
Потом стволы я резал на дрова,
И, словно слезы, их смола стекала.
Я молод был, был на работу зол,
Пилил дрова, бывало, целый день я,
Пилою укорачивая ствол,
Поленья обрекая на сожженье.
Идут года и, как пила стволы,
Наш урезают век без сожаленья.
Года сгорают сами, как поленья,
Неслышно плача каплями смолы.
Но для любви не страшно ни горенье,
Ни зубья той безжалостной пилы.
Em từng thấy người ta cưa gỗ?
Trong đời anh, anh cưa gỗ nhiều lần,
Cưa từng khúc để nhóm lò – lúc đó
Nhựa ứa từng dòng như nước mắt đang lăn.
Anh – trai trẻ, ham làm, không biết mệt,
Có thể cưa, cưa mãi, suốt ngày,
Cưa làm củi để đốt lên kỳ hết,
Cưa ngắn từng phần, từng đoạn những thân cây.
Thời gian trôi như chiếc cưa ngày ấy,
Cắt ngắn đời ta không thương tiếc... Trong nhà
Năm tháng cháy, như trong lò củi cháy,
Nhựa cuộc đời rơi lặng lẽ bên ta.
Nhưng tình yêu, tình yêu không biết sợ
Cả bếp lò, cả răng cưa mọi cỡ.
Trăng rằm vừa nhú đầu non,
Sân quê đã rộn tiếng con gọi mời.
Tre già hong nắng bên trời,
Theo bàn tay nhỏ thành ngôi sao hồng.
Giấy màu đỏ thắm, xanh trong,
Cắt từng cánh mỏng, gửi mong ước vào.
Năm cánh sao kết ngọt ngào,
Một cành tre nhỏ nâng bao mộng lành.
Keo hồ dính sợi mong manh,
Khung tre ghép lại, long lanh sắc màu.
Ngọn nến bé xíu phía sau,
Châm lên — một khoảng nhiệm màu hiện ra.
Ông sao chẳng ở trời xa,
Theo chân lũ trẻ đi qua xóm làng.
Ánh đèn lay động dịu dàng,
Soi từng ngõ nhỏ, soi ngang mái nhà.
Đèn đi từ cuối sân ga
À không, từ ngõ quê nhà thân thương.
Theo câu hát vọng trên đường,
Theo hồi trống hội vấn vương đêm rằm.
Năm cánh sao — năm mùa trăng,
Năm điều ước nhỏ âm thầm gửi trao.
Có em ước được lớn mau,
Có em chỉ ước mai sau vẫn gần.
Có em ôm chiếc đèn nâng,
Giữ cho ngọn nến khỏi lần gió lay.
Gió ngang chợt tạt qua đây,
Bàn tay bé nhỏ dang ngay che đèn.
Mưa rơi lấm tấm ngoài thềm,
Áo ai ướt sũng vẫn tìm bước nhau.
Đèn nghiêng, chẳng đứa nào đau,
Chỉ lo ngọn nến bạc màu giữa đêm.
Một bàn tay giữ thật êm,
Một bàn tay chắn gió bên cạnh mình.
Thế rồi ánh lửa lung linh,
Lại bừng lên giữa sân đình mưa bay.
Ôi, ngôi sao nhỏ trên tay,
Mà mang cả một trời đầy ước mơ.
Mang theo tiếng gọi tuổi thơ,
Mang theo ký ức ngẩn ngơ một thời.
Đèn theo tiếng trống gọi mời,
Theo chân múa lân rộn trời đêm thu.
Theo câu hát cũ ngân ru,
Theo bao tiếng trẻ vi vu quanh làng.
“Chiếc đèn ông sao” ngân vang,
Năm cánh tươi thắm dịu dàng bước chân.
Đèn đi qua những con sân,
Đi qua bờ giậu, qua lần trăng lên.
Có khi đèn đứng bên thềm,
Nghe bà kể chuyện những đêm trăng ngà.
Nghe cha nhắc chuyện ngày xa,
Một thời tuổi nhỏ cũng là đèn tre.
Ngày xưa nghèo khó là thế,
Tre xanh, giấy đỏ, vẫn mê hội làng.
Không cần đèn điện huy hoàng,
Một ngọn nến nhỏ đã mang đủ đầy.
Đủ đầy tiếng bạn đêm nay,
Đủ đầy tiếng trống, đủ đầy tiếng ca.
Đủ đầy hơi ấm quê nhà,
Đủ đầy ánh mắt chan hoà yêu thương.
Ngày nay phố thị lên đèn,
Muôn màu điện sáng trải trên phố dài.
Đèn nào cũng đẹp, cũng hay,
Nhưng sao ông vẫn đắm say lòng người?
Bởi trong năm cánh sao tươi,
Có bàn tay mẹ một thời kết khung.
Có tre xanh biếc ven vùng,
Có mùi giấy mới, có từng giọt keo.
Có tiếng trẻ gọi trong veo,
Có người bạn nhỏ chạy theo cuối đường.
Có bà ngồi tựa hiên sương,
Chờ đàn cháu nhỏ trở về đoàn viên.
Có cha đứng đợi bên thềm,
Có mẹ sửa lại sợi dây trước giờ.
Có bao thương nhớ tình cờ
Theo ngọn nến nhỏ thành thơ giữa đời.
Rồi mai con sẽ lớn thôi,
Rời sân đình cũ, rời nơi xóm nghèo.
Rời câu hát đã trong veo,
Rời bàn tay nhỏ nâng theo ngôi đèn.
Nhưng khi ký ức gọi tên,
Một mùa trăng cũ lại lên trong lòng.
Vẫn là năm cánh sao hồng,
Vẫn là ngọn nến bập bùng năm nao.
Dẫu đời thay sắc đổi màu,
Dẫu bao phố thị nối nhau sáng đèn,
Có khi chỉ một đốm quen
Cũng làm thức dậy cả miền tuổi thơ.
Ông sao chẳng phải giấc mơ,
Mà là kỷ niệm đứng chờ trong tim.
Một ngôi sao nhỏ lặng im,
Mà soi năm tháng đi tìm quê hương.
Trăng rằm khuất phía cuối đường,
Đèn thôi cháy lửa, phố phường ngủ say.
Trẻ thơ khép mắt trong tay,
Ông sao nằm cạnh giấc mơ dịu dàng.
Ngoài kia trăng vẫn mơ màng,
Sao trời lấp lánh trên ngàn tầng cao.
Một ngôi sao ở trời sao,
Một ngôi sao ở chiêm bao tuổi hồng.
Mai này đi khắp núi sông,
Qua bao thành phố, qua dòng đời trôi,
Chỉ cần nhớ đến một thời
Chiếc đèn ông sao lại cười trong tim.
Năm cánh sao — năm niềm thương,
Gom vào một ánh nến vương đêm rằm.
Để cho dù tháng năm xa,
Tuổi thơ vẫn sáng như là trăng quê.