Det var som den tidiga, svala vår,
då än all jorden är stum,
fast mänskorna ana att rymden står
av sångers andedräkt ljum.
Då var som en vårsvan den stolta sol
som sjunger där han far,
och månen en drömmande gök som gol
i fjärran för stjärnornas par.
Vi möttes, jag såg dig, din barm, som steg
likt en visa i jamb efter jamb.
Din mun under rosende insegel teg,
men din blick var en hög dityramb.
Jag vet att ditt väsen sjöng med i det hav
som svallar jorden runt --
i jungfrurnas blod och i kvistarnas sav
och i allt som är ungt och sunt.
Jag vet att vi sutto vid samma bord
vid drömmarnas hemliga fest,
där allt som vi kände vart sagt utan ord,
och så vart det vackrast och bäst.
Jag kunde ha räckt dig en ros som kvad
min längtan, hur rik den var,
och hört från violen bland ekarnas blad
ditt skygga och trogna svar.
Vi möttes, vi skildes, vi möttes igen
till de tigande sångernas fest,
vi skildes för alltid och visste ej än
att vi fått vad all världen har bäst.
Det var i de tidiga ungdomsår,
då själarna dikta den sång,
som livet skall sjunga men aldrig förmår
att ge röst, som den anats en gång.
Dường như trong khí lạnh buổi chớm Xuân
Trái đất dưới xa kia im ắng giấc nồng
Dẫu loài người thấy quầng trời xanh biếc
Như đang ấm dần lên với hơi thở nhạc lòng
Mặt trời, giống chú thiên nga tháng Tư kiêu hãnh
Rất tự hào về chặng đường đã vượt qua
Còn Mặt trăng, giống con chim cu trong mơ cười nhạo
Những chuyện tình giữa bao cặp sao xa
Ta đã gặp nhau: như giai điệu của bài thơ vang vọng
Cuồn cuộn yêu đương khi bổng khi trầm
Không một lời thốt ra từ môi em mím chặt
Nhưng đôi mắt này là dàn hợp xướng múa ca
Anh nghe giọng em trong những khúc ca biển cả
Ôm trọn một vòng trái đất tròn xoay
Trong mạch máu tràn căng thiếu nữ, trong mật ngọt cỏ cây
Trong tất cả những gì non tơ mạnh mẽ
Anh biết hai ta cùng ngồi chung một ghế
Giữa bữa tiệc vui bí mật những kẻ mơ mộng xa vời
Nơi ý nghĩ chẳng cần lời
Đó luôn là cách gần nhau tốt nhất
Lẽ ra anh phải dâng em một đoá hồng em ạ
Cho người thấy quyền tối thượng của tình anh
Nghe lời đáp của em nơi hoa violet
Nở rộ giữa cây sồi trong vòm lá màu xanh
Ta đã gặp, đã xa – rồi gặp lại
Trong khúc hoan ca những nghệ sĩ âm thầm:
Mãi chia ly mà ta đâu biết
Ta đã có hết thảy những gì tốt đẹp trong đời
Nhưng đây là lời anh nói cùng em
Bằng tuổi trẻ của chúng ta, khi tâm hồn gọi thơ nảy nở
Cuộc đời ấy lại hoan ca nhưng không bao giờ hay nổi
Như chúng mình từng mơ ước những ngày thơ
Sợi tóc thầy bạc trắng những đêm sâu
Hay bụi phấn rơi nhầm chiều cuối hạ?
Con đi qua bao cung đường xa lạ
Vẫn thấy lòng đau đáu phía trường xưa.
Dòng sông chữ biết mấy chuyến đò đưa?
Người chèo lái có khi nào mỏi mệt?
Bao trang giáo án miệt mài viết hết
Có chở đầy mơ ước của chúng con?
Thầy ơi, thời gian có tựa bóng chim non
Vút bay mãi chẳng đợi người dừng bước?
Gương mặt thầy, nếp nhăn nào đếm được
Sau những giờ miệt mài giảng bên hoa?
Chiều nay nghe tiếng gió thổi đi xa
Sao nỗi nhớ cứ cồn cào mặt đất?
Có phải tình thầy là điều chân thật nhất
Dạy con yêu thêm sắc nắng quê mình?
Tặng thầy CN 12A2