Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

1 bài khác trùng tên trong cùng mục tác giả: 

Đánh ông Tơ[1] cái trót,
Ông nhảy tót ngọn bần[2].
Biểu ông xe mối chỉ,
Ông nói cù lần, không chịu xe.


Chú thích:
[1]
Ông Tơ: Nguyệt lão hay ông Tơ, bà Nguyệt đều chỉ vị các vị thần linh cai quản việc xe duyên, kết nối tình cảm giữa nam nữ. Bà Nguyệt là người chủ trì hôn nhân, còn ông Tơ là người sắp đặt việc xe duyên bằng những sợi dây tơ hồng định mệnh. Truyền thuyết này xuất xứ từ truyện chép trong sách Tục huyền quái lục 續玄怪錄 của Lý Phục Ngôn 李復言 đời Đường. Theo truyện, Vi Cố 韋固 đi kén vợ, gặp một ông cụ ngồi dựa túi xem sách dưới bóng trăng. Anh ta hỏi, thì ông cụ bảo sách ấy chép tên những người lấy nhau và túi ấy đựng những sợi chỉ hồng (xích thằng) để buộc chân hai người phải lấy nhau, không sao gỡ ra được nữa. Anh ta hỏi phải lấy ai, thì ông cụ chỉ một đứa bé lên ba tuổi ở trong tay một người đàn bà chột mắt đem rau ra bán ở chợ mà bảo đó là vợ Vi Cố. Vi Cố giận, sai người đâm con bé ấy, nhưng nó chỉ bị thương. Mười bốn năm sau, quả nhiên Vi Cố lấy người con gái ấy.
[2]
Cây bần: Cây bần là một chi của thực vật có hoa trong họ Bằng lăng, là loài cây thân gỗ sinh sống trong các cánh rừng tràm đước ven biển ngập mặn, còn có tên là thuỷ liễu. Chúng có rễ phụ nhọn và xốp, mọc ngược lên khỏi mặt bùn, sử dụng bộ lọc ở rễ để đào thải muối. Cây bần là một cây quen thuộc của người miền Tây Nam Bộ, được sử dụng nhiều trong các món ăn bình dân như canh chua, lẩu, cá kho, gỏi,... Lá và quả bần xanh có vị chát. Quản bần chín chua và ngọt. Vì tên cây đồng nghĩa với chữ “bần” trong tiếng Hán là nghèo, nên trong ca dao và dân ca địa phương, cây bần thường được dùng như là hình ảnh của người nông dân và người bình dân hoặc có địa vị thấp kém.

Cây bần
Hình: Cây bần

Hoa và quả cây bần
Hình: Hoa và quả cây bần



[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]