Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

- Công anh lên rừng đốn trúc,
Đem về đoạn khúc,
Chuốt cái cần dài.
Lấy thép ra mài,
Uốn câu nồi gọ.
Đêm hôm lọ mọ,
Xe sợi chỉ săn.
Buộc chặt vào cần,
Móc mồi thơm phức.
Vội ra ngoài bực,
Lựa chỗ anh ngồi.
Thả câu xuống rồi,
Miệng anh thầm vái.
Đây cần câu nhân, cần câu ngãi,
Đây cần câu phải cần câu khôn.
Vái ông Nguyệt Lão xe sợi chỉ hồng,
Đuổi con cá anh đạp đó, cho nó chạy dồn ăn câu.

- Con cá anh đạp nó đã có cặp,
Dẫu anh thả hoài chẳng gặp nó đâu.
Anh về sửa lại lưỡi câu,
Tìm sang chốn khác duyên hầu nên chăng?


Khảo dị:
Anh nghĩ cái công anh, anh đi lên rừng xanh lựa trúc,
Đem về đoạn khúc,
Chuốt cái cần dài.
Lấy thép ra mài,
Uốn câu nồi gọ.
Đêm hôm lọ mọ,
Xe sợi nhợ săn.
Buộc chặt vào cần,
Móc mồi thơm phức.
Vội ra ngoài bực,
Lựa chỗ anh ngồi.
Thả câu xuống rồi,
Miệng anh thầm vái.
Cần câu nhơn, cầu câu ngãi .
Cần
câu phải, cần câu khôn.
Ân ái các đàng cô hồn,
Đuổi con cá nọ chạy dồn ăn câu .
Con cá nọ nó đã có cặp,
Anh dẫu câu hoài chẳng gặp được đâu.
Khuyên anh về sửa lại lưỡi câu,
Bắt chước Lã Vọng điếu công hầu khá hơn.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]