Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về hôn nhân, vợ chồng
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao trào phúng
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 15:49
Trèo lên chót vót cây khô,
Ngó về xóm Giồng Trên mười sáu cô chưa chồng.
Tư Bối lỡ hội mà xong,
Hai Thảo không chồng báo ngáo bơ ngơ.
Năm Hạ thiệt đã còn thơ,
Cha mẹ sầm sờ ai nói mần chi.
Tư Nhựt nhiều kẻ yêu gì,
Trà ngon rượu ngọt thiếu gì vật ăn.
Tư Điều chồng nói lăng xăng,
Ba má không gả mấy trăng khóc ròng.
Hai Kỉnh là gái có chồng,
Trách ông Tơ bà Nguyệt đem lòng không xuôi.
Hai Gấm trong dạ sụt sùi,
Đêm nằm nước mắt lau chùi không khô.
Hai Ngoan là gái bự cồ,
Chồng con không có ra vô thêm phiền.
Năm Chếnh là gái thuyền quyên,
Đêm nằm chiếc bóng sầu riêng một mình.
Trách ai lòng sắt dạ đinh,
Mà tui phải chịu linh đinh múi trầu.
Nhắc tới Hai Chiến thật rầu,
Mồ côi luống chịu thâm sầu mồ côi.
Cám thương Sáu Mão vô hồi,
Chồng con lỡ dỡ giận thôi ra về.
Hai Gấm thiệt đã nhiều bề,
Chồng con không có ra về sao an.
Tám Vàng là gái đông sàn,
Lỡ duyên chịu lỡ, khép mình mùa đông.
Chín Lê cũng chưa có chồng,
Đêm nằm nước mắt ròng ròng chứa chan.
Tư Phấn quần áo lang thang,
Cha mẹ nghèo nàn ai thấy cũng thương.
Chín Biểu xập xệ lẽ thường,
Đi ra không áo đoạn trường hơn ai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.