Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Năm Thìn trời bão[1] thình lình,
Kẻ trôi người nổi, hai đứa mình còn đây.
Tơ hồng nay đã về tay,
Bà Nguyệt[2] ở lại xe dây hai đứa mình.
Điệu phu thê mình giữ trọn tình,
Để phụ mẫu hay đặng đánh mình đau tôi.


Chú thích:
[1]
Năm Thìn bão lụt: Ngày 1-5-1904, tức ngày 16 tháng 3 âm lịch năm Giáp Thìn, ở xứ Gò Công và nhiều tỉnh Nam Kỳ thời bấy giờ như Mỹ Tho, Bến Tre, Vĩnh Long, Sa Đéc và Sài Gòn - Chợ Lớn xảy ra nạn lụt lịch sử, làm chết 3.000 người. Dân gian về sau vẫn thường gọi là năm Thìn bão lụt.

Gò Công sau trận bão
Hình: Gò Công sau trận bão

Gò Công sau trận bão
Hình: Gò Công sau trận bão

[2]
Bà Nguyệt: Nguyệt lão hay ông Tơ, bà Nguyệt đều chỉ vị các vị thần linh cai quản việc xe duyên, kết nối tình cảm giữa nam nữ. Bà Nguyệt là người chủ trì hôn nhân, còn ông Tơ là người sắp đặt việc xe duyên bằng những sợi dây tơ hồng định mệnh. Truyền thuyết này xuất xứ từ truyện chép trong sách Tục huyền quái lục 續玄怪錄 của Lý Phục Ngôn 李復言 đời Đường. Theo truyện, Vi Cố 韋固 đi kén vợ, gặp một ông cụ ngồi dựa túi xem sách dưới bóng trăng. Anh ta hỏi, thì ông cụ bảo sách ấy chép tên những người lấy nhau và túi ấy đựng những sợi chỉ hồng (xích thằng) để buộc chân hai người phải lấy nhau, không sao gỡ ra được nữa. Anh ta hỏi phải lấy ai, thì ông cụ chỉ một đứa bé lên ba tuổi ở trong tay một người đàn bà chột mắt đem rau ra bán ở chợ mà bảo đó là vợ Vi Cố. Vi Cố giận, sai người đâm con bé ấy, nhưng nó chỉ bị thương. Mười bốn năm sau, quả nhiên Vi Cố lấy người con gái ấy.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]