Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè quan hệ gia đình
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 23:07
Thương o con gái muộn chồng,
Đêm nằm ấp mạ giường không canh chầy.
Trách mẹ với thầy,
Cầm cân không khéo.
Trách ông Nguyệt lão,
Hồng diệp xích thằng.
Cơn cớ ra răng,
Hàm tình em mãi thế?
Xe tình tôi ra thế?
Trách anh với chị,
Trách cả họ lẫn đường,
Trách cả xóm lẫn giềng,
Không đàn ra cho xiết.
Chẳng thà không biết,
Tuổi trẻ thì thôi.
Cực lòng lắm ai ơi,
Đêm năm canh lạnh lẽo,
Năm trống canh dài lạnh lẽo.
Mấy năm rồi lẽo đẽo,
Ôm một tấm lòng son.
Ai nhắc đến việc chồng con,
Thua người ta biết mấy.
Kém bạn tình biết mấy.
Cũng thì con gái,
Một tuổi với chị em.
Kẻ năm, bảy mặt con,
Kẻ thành ông thành mụ.
Trong sách có chữ:
Giáo giữ tam cương.
Nghĩ lại mà thương,
Gái hồng nhan chồng muộn.
Thuyền rồng hai mạn,
Không thấy ai chèo.
Ai bỏ lái buông neo,
Đợi chờ đông vụ.
Ve kêu không thấu,
Nhạn vắng, không tin,
Nơi thấp không vin,
Nơi cao khó với.
Em ngồi em ngọi,
Cho nên lỡ thì.
Bây giờ bấc nặng hơn chì,
Sắt mềm hơn sứa lấy gì đồng cân.
Anh em ăn ở xa gần,
Anh gần có cháu, em gần thất gia.
Thương o con gái đàn bà,
Người cao tuổi nậy, ngồi mà trách duyên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.