Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè châm biếm thói hư tật xấu
Đăng bởi Vanachi vào 22/07/2005 04:04, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 30/08/2019 06:28
Lẳng lặng mà nghe,
Cái vè thằng nhác.
Trời đà phú thác,
Tính khí anh ta,
Thuở còn mẹ cha,
Theo đòi thư sự.
Cho đi học chữ,
“Nhiều chữ ai vay?”
Cho đi học cày,
Rằng “Nghề ở tớ”.
Cho đi làm thợ,
Nói “Nghề ấy buồn”.
Cho đi tập buôn,
“Ấy việc ngồi chợ”.
Việc làm tránh trớ,
Chỉ biết ăn chơi.
Cha mẹ qua đời,
Không ai cấp dưỡng,
Dáng đi thất thưởng,
Như thể cò hương.
Bụng đói dơ xương,
Miệng thời tu hú.
Tay chân cù rụ,
Như tướng cò ma.
Cô bác xót xa,
Kêu cho nắm gạo,
Bỏ mồm trệu trạo,
Sợ nấu mất công.
Chết rũ giữa đồng,
Rồi đời thằng nhác.
‡ Ve vẻ vè ve,Có bản chép thêm đoạn sau ở cuối:
Cái vè thằng nhác.
Trời ‡ đã phú thác,
Tính khí anh ta‡ .
Buổi còn mẹ cha,
Theo đòi ‡ việc học.
Anh ngồi anh khóc,
Chữ nghĩa ích chi.
Cho ‡ anh học cày,
Rằng ‡ nghề đầy tớ.
Cho ‡ anh làm thợ,
Nói ‡ nghề ấy ‡ buồn.
Cho đi ‡ bán buôn,
‡ Ấy nghề ngồi ‡ chợ.
Việc làm tránh ‡ né,
Chỉ biết ăn chơi.
Cha mẹ qua đời,
Không ai ‡ nuôi dưỡng‡ .
Dáng đi ‡ vất vưởng,
Như thể cò hương.
Bụng đói ‡ giơ xương,
Miệng ‡ thổi tu hú.
Tay chân ‡ cụ rụ,
Như tướng cò ma.
Cô bác xót xa,
Kêu cho nắm gạo‡ .
Bỏ mồm trệu trạo,
Sợ nấu mất công.
Chết rũ giữa đồng,
‡ Xong đời thằng nhác.
Cắc cắc tùng tùng,
Tùng tùng cắc cắc.
Kẻ gian làng bắt,
Kẻ ngay làng tha.
Già trẻ đi ra,
Tùng tùng cắc cắc.
Ai lười làng bắt,
Ai siêng làng tha.
Già trẻ đi ra,
Tùng tùng cắc cắc.
Bình luận nhanh 5
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.