I cannot live with You —
It would be Life —
And Life is over there —
Behind the Shelf
The Sexton keeps the Key to —
Putting up
Our Life — His Porcelain —
Like a Cup —
Discarded of the Housewife —
Quaint — or Broke —
A newer Sevres pleases —
Old Ones crack —
I could not die — with You —
For One must wait
To shut the Other’s Gaze down —
You — could not —
And I — Could I stand by
And see You — freeze —
Without my Right of Frost —
Death’s privilege?
Nor could I rise — with You —
Because Your Face
Would put out Jesus’ —
That New Grace
Glow plain — and foreign
On my homesick Eye —
Except that You than He
Shone closer by —
They’d judge Us — How —
For You — served Heaven — You know,
Or sought to —
I could not —
Because You saturated Sight —
And I had no more Eyes
For sordid excellence
As Paradise
And were You lost, I would be —
Though My Name
Rang loudest
On the Heavenly fame —
And were You — saved —
And I — condemned to be
Where You were not —
That self — were Hell to Me —
So We must meet apart —
You there — I — here —
With just the Door ajar
That Oceans are — and Prayer —
And that White Sustenance —
Despair —
Em không thể sống cùng anh,
Đó có thể là cuộc sống,
Nhưng ở trên kia
Khuất nơi cái kệ.
Người giữ chìa khoá nhà thờ
Cất cuộc đời ta trên đó
Như là chiếc ly,
Như là đồ sứ.
Bà nội trợ ném bỏ đi
Những thứ lỗi thời, mẻ sứt,
Sứ mới thích hơn
Món cũ rạn nứt.
Em không thể chết cùng anh,
Vì phải có người chờ đó
Vuốt mắt người kia,
Anh thì không thể.
Sao em có thể đứng chờ
Nhìn anh dần dần lạnh giá,
Không quyền hoá băng,
Đặc ân Thần Chết?
Em không thể hồi sinh cùng anh
Bởi vì mặt anh lúc ấy
Át mặt Chúa Trời,
Một dung nhan mới.
Ấm áp, sáng trong, nhưng lạ xa
Mắt em nhớ về nhà cũ,
Trừ khi anh gần
Hơn ánh sáng Chúa.
Họ sẽ phán quyết chúng ta,
Với anh Thiên Đường phụng sự,
Anh biết tìm ra,
Còn em không thể.
Vì anh đầy đủ tầm nhìn,
Em đây không có con mắt,
Vị kỷ lớn hơn
Thiên Đường trước mặt.
Nếu một khi anh mất đi,
Em níu giữ gì cuộc sống,
Dù cho tên em
Trên trời vang vọng.
Nếu như số phận cứu anh
Còn em sẽ bị phán xét
Tới nơi không anh,
Với em Địa Ngục.
Vậy chúng ta phải xa nhau,
Anh ở đó, em ở đây,
Cách nhau chỉ là khe cửa,
Nhưng là biển cả lời cầu,
Nguồn sống bạc màu,
Tuyệt vọng.
Trời nóng quá chẳng cần gì
Ba mươi sáu độ ừ thì cũng to
Mùa hạ ta bớt làm trò
Chẳng cần ai cả vì lo đi làm
Càng ngày ta lại càng tham
Một đồng không đủ lại làm hăng say
Mệt mỏi chẳng làm lung lay
Thức nhiều ngủ ít ta cày toàn tâm
Nhiều người cứ bảo ta hâm
Ừ thì cũng đúng ta ẩm ương ghê
Ngay gần thì lại đi chê
Ở tận xa lắm thì mê đêm ngày
Thủ đô nắng nóng như này
Chi bằng bỏ hết ta bay sang Tàu
Muốn đi tránh nóng? Tô Châu
Muốn tìm hạnh phúc đi đâu bây giờ?
Hà Nội, ngày 7 tháng 4 năm 2026