Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 20:48
ta thèm những giấc ngủ
và thèm những ngày xưa
ta thèm những ngày mưa của đôi lần tuổi trẻ
ta thèm mình được khóc to thay vì cứ lặng lẽ
ta thèm mình mạnh mẽ yếu đuối
trước mặt người
ta thèm những lần yêu và say đắm nụ cười
thèm cái tuổi đôi mươi sống không sợ gì cả
thèm có những người bạn từ cuộc vui xa lạ
thèm đôi ngày buông thả giữa phố xá nhọc nhằn
bây giờ những cảm xúc biểu hiện cũng khó khăn
ta giấu riêng mệt nhoài cất sâu những vụn vỡ
ta giữ mình cẩn thận ở trong từng hơi thở
ta chỉ đương mở cửa khi mọi thứ sẵn sàng
bao nhiêu dòng gạch bút vẽ loạn rồi sang trang
mớ câu từ hỗn loạn viết hai hàng để đó
có những nét chấm xanh in đậm cả mực đỏ
có đôi lời ghi rõ có nét bút bị nhoè
có hàng trăm lời nói ta giấu chẳng ai nghe
ta sợ họ điên đầu trước tiêu cực ta có
ta sợ họ quay đầu và nhanh chân rời bỏ
để lại một kẻ dại mong ngóng đôi vai gầy
ta thèm làm đứa trẻ như những ngày trước đây
có thể khóc rồi cười và làm điều ta muốn
không phải giấu nỗi đau vào đêm sâu thức muộn
xong sáng lại tỉnh giấc khoác vỏ ảo bình thường
ta vẫn luôn thèm khát tìm kiếm một tình thương
giữa biển người cô độc đang vận hành vội vã
chỉ cần một ngày thôi ta có thể buông thả
bao nhiêu là cảm xúc đang chất đống trong lòng
chỉ cần một câu hỏi, “người có cần ôm không?”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.