Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 19:42
không ai chịu nổi đâu em
cả em cũng thế
mà cả tôi cũng không gánh nổi những tồi tệ
của chính bản thân tôi
không ai chấp nhận những bờ môi
đã chạm lên đầu thuốc
cũng không thích bị ép buộc
phải rời bỏ làn khói vào đêm
không ai chịu nổi đâu em
bởi thế nên tôi cứ kéo rèm, đóng cửa
thêm một người đến nữa
nào có sức chịu đựng lâu dài
sự thật là vốn không một ai
có thể đoái hoài hay hạ thang xin lỗi
khi chính tôi là một kẻ lầm lỗi
mà không biết sửa sai
vốn dĩ không một ai
chịu đựng được tôi hoài như thế
bởi vốn dĩ một kẻ tồi tệ
còn không chấp nhận được chính bản thân mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.