Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 21:43
mình vẽ một vòng tròn
sống quẩn quanh với những làn khói
chẳng bao giờ chịu chạy ra chống chọi
mà chỉ núp trong tối, sống việc của riêng mình
mình vẽ một bình minh
để chiếu sáng vòng tròn,
cảm nhận được ngày mới
thay vì mở của số mong đợi
những ánh nắng chạm lên bàn tay
mình vẽ một vòng xoay
là dòng thời gian luôn lặp đi lặp lại
và nó không bao giờ dừng lại
khi mình còn ở mãi trong vòng tròn
mình vẽ một lồng son
trói buộc chính mình
và xem là tường thành để phòng vệ
mình cũng biết, ở lâu càng kiệt quệ
nhưng thà thế,
chỉ mong có thể chết trong bức tranh của mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.