Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 21:13
có lẽ bởi vì tôi đã tổn thương nhiều quá
thêm một lần nữa có lẽ cũng không sao
và mọi người nghĩ thế nên cứ lao thẳng vào
tạo những vết thương lớn nhỏ
có lẽ tôi chịu đựng và không chọn rời bỏ
nên họ nghĩ tôi tha thứ cả rồi
mà không biết rằng
thể xác và linh hồn của tôi rách tả tơi
họ cứ mở cửa bước vào rồi bỏ đi,
để lại một căn phòng lộn xộn
họ gửi tôi trăm ngàn điều ngang ngổn
nghĩ rằng tôi có thể sắp xếp chúng ổn hơn
khi tôi chẳng còn sức dỗi hờn
để trách rằng sao họ lại làm thế
có lẽ là họ nghĩ tôi có thể
dọn dẹp lại mọi thứ họ bỏ quên
như nỗi đau và cả những cái tên
đã làm tôi phải ôm tim trầy xước
họ nghĩ rằng tôi vốn chịu đựng được
nên họ cứ thoả thích mà rong chơi
đâu biết rằng tôi cạn sức để bơi
qua bể đời và những sóng gió mà họ vừa vứt lại
chắc là họ nghĩ tôi ở lại
nên cứ vậy mà huỷ hoại tôi thôi
mà tôi đâu còn sức để ngồi
ôm đau thương mà họ để lại nữa?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.