Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 15:44, số lượt xem: 21

Hồn ai như một dải hoang tàn,
Chìm khuất đêm trường bóng tối đan.
Niềm tin cạn kiệt thành băng đá,
Xây vách tường cao ngăn thế gian.

​Tình đến nhẹ nhàng chẳng bão giông,
Không như xuân thắm rực màu hồng.
Chỉ là tia sáng tìm khe hở,
Sưởi ấm mầm xanh giữa giá đông.

​Rọi thẳng vào nơi tối thẳm khơi,
Xua đi băng giá giữa dòng đời.
Từ trong khe nứt mầm hoa đỏ,
Đơm sắc hào quang rạng ánh ngời.

​Chẳng ươm nhung lụa để trao hương,
Nở giữa ba đào vạn dặm trường.
Chuyển hết niềm đau thành dưỡng chất,
Mượn nền bóng tối toả yêu thương.

​Tình đâu cần lối phẳng đầy hoa,
Rực rỡ giữa đêm tối nhạt nhoà.
Tim xước kiên cường lòng mở rộng,
Phép màu thắp sáng cõi bao la.

04/05/2026