Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/09/2025 16:14, số lượt xem: 350

Ẩn mình đêm tối, sợ tiếng chân
Lời nói nặng nề, vỡ vụn thân
Bầm tím nở thầm, không ai thấy
Niềm tin bất diệt, chẳng đổi thay.

Lưỡi dao từng nói, hãy hết đau
Giọng nói dịu dàng, khẽ thì thào
“Sẽ đứng lên mà, con yêu dấu”
“Là con của Cha, hãy ở lại.”

Tay áo hè che một lời dối gian
Trong mắt bão giông vẫn đang tràn
Hắn chiếm linh hồn bằng nắm đấm
Cô học cách thở, qua bão ngầm.

Khẩu súng trong ngăn khẽ gọi tên
Thánh giá treo tường, nói đừng quên
Thế gian lạnh lẽo, tìm lối thoát
Giọng ấy thì thầm: “Hãy ở lại.”

Từ đất lạ, anh trở về nhà
Thẻ bài run rẩy, siết chặt tay mà
Chiến tranh còn sống trong mệt nhoài
Đau buồn, khuôn mặt người đã khuất.

Chai rượu hát ca giấc ngủ say
Bức ảnh kéo anh, khỏi vực này
Đức tin ôm siết, chặn nấm mồ
“Anh phải ở đây, phải ở lại.”

Thế nên hãy sống khi đêm đen
Hãy sống khi đau, chưa hết hèn
Hãy sống cho những người tìm lối
Hãy sống cho những lời cầu nguyện.

Bạn là bằng chứng, người lạc đường
Bạn sống vì lẽ, hãy sống thương
Nấm mồ chờ đó, không quyền chiếm
Nhịp tim bạn gầm vang, gọi tên.

02/09/2025