Nhớ những ngày qua, nắng luôn luôn
Thoảng đâu trong gió, hạ buồn buồn
Khi thu thả từng hạt nặng trĩu
Mưa rơi trên lối ve về nguồn
Mây đùn lên nắng xám trời quang
Dưới gốc bằng lăng, buổi chiều vàng
Nhưng rồi đâu nữa màu của nắng?
Lấm tấm hạt mưa, nắng vỡ tan
Chim hoảng trời giông, mưa nhoà mắt
Từng đàn vỗ cánh rộn mấy trời
Đuổi theo mùa nắng đã dần tắt
Đùng!
Chớp loè sáng! Mưa phủ nơi nơi...
Gió đến trong từng hạt mưa lạnh
Lồng lộng cơn rét tự muôn phương
Hoa lá bay lên nào cần cánh?
Gió hoạ màn mưa - một bức tranh
Mưa đã hằn sâu bãi đất già
Cho mai xanh cỏ, rộn chim ca
Lấm tấm mầm hoa trong không khí
Cho mai thơm ngát cuộc đời ta!
Mưa không mùi, tặng đất hương hoa
Có những cái cây tàn bởi nắng
Trụi lủi trụi lơ chẳng có màu,
Rướn từng cành khô hứng “hạt thánh”
Của quý trời ban thấm thật sâu
Mưa không màu, tặng cây màu xanh
Mưa đã đến bên những đồng xa
Thương người nông quê ta, khốn khó
Đất khô vẫn cố vun từng ngọn
Những đêm quên ngủ, lo cho lúa
...Mai về mùa gặt lúa vàng son
Mưa không vị,
Tặng người nông dân bông lúa chín
Mưa không vị,
Tặng người Việt Nam hạt gạo ngon!
TP. Hồ Chí Minh, một chiều mưa tháng 8/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.