Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Mùa hạ về, hoa phượng lại bừng nở,
Đỏ rực trời như lửa cháy đam mê,
Gợi nhớ bao ngày tháng cũ quay về,
Tuổi học trò hồn nhiên còn đâu đó.
Tiếng ve gọi ngân dài trong tán lá,
Bản nhạc quen của ký ức thân thương,
Báo hiệu mùa thi khép lại mái trường,
Và cũng báo một lần chia tay nữa.
Mùa hạ đến, mang theo bao nhung nhớ,
Chở ước mơ và hoài bão bay xa,
Những kỷ niệm vẫn còn mãi trong ta,
Về lớp học, về bạn bè, thầy cô cũ.
Nắng tháng năm vàng ươm như trang sử,
Soi bước chân của một thuở học trò,
Mà sao lòng lại chợt thấy âu lo,
Một nỗi buồn len vào tim khe khẽ.
Mùa hạ năm ấy – mùa chia ly lặng lẽ,
Là mùa không thể giấu, cũng chẳng quên,
Dẫu thời gian có trôi mãi không tên,
Ký ức ấy vẫn nguyên vẹn trong tim.
Có những người ước quay lại lặng im,
Về năm tháng dưới sân trường rực nắng,
Nhưng tất cả giờ chỉ còn sâu lắng,
Trong tấm hình, trong ánh mắt xa xăm.
Mỗi năm đến, mùa hạ vẫn âm thầm,
Mang tiếng ve gọi về bao kỷ niệm,
Nhưng chúng ta của một thời thân thiết,
Chẳng thể nào quay lại được như xưa.
Năm này qua, rồi năm khác lại vừa,
Bao mùa hạ vẫn tiếp nhau rực rỡ,
Nhưng trong lòng vẫn dâng đầy nỗi nhớ,
Một thời yêu, một thuở mộng mơ.
Mùa hạ ấy – chứng nhân của tình thơ,
Của những mối tình đầu còn e ấp,
Dù cùng lớp hay chỉ là ánh mắt,
Cũng hoá thành ký ức chẳng phai phôi.
Bản tình ca mùa hạ viết lên rồi,
Cho tôi, cho những người quen hoá lạ,
Năm nay nữa, hạ về trong nắng hạ,
Nhưng chúng ta… chẳng còn ở bên nhau.
Cánh phượng rơi theo gió thoảng qua mau,
Như năm tháng trôi đi không trở lại,
Mỗi cánh nhỏ là một điều còn mãi,
Một chuyện xưa còn đọng lại trong lòng.
Mai này đây, giữa cuộc sống mênh mông,
Muốn gặp lại – có khi là rất khó,
Có thể tính bằng năm… hay không rõ,
Hoặc suốt đời chẳng gặp lại lần hai.
Trang viết này tôi giữ mãi không phai,
Hoá thành thơ gửi về miền ký ức,
Lời tạm biệt dẫu nhẹ nhàng, chân thực,
Vẫn nghẹn ngào khi nhắc đến trường xưa.
Chia tay rồi – xa thầy bạn, xa mưa,
Xa bảng phấn, xa những giờ tan học,
Xa tất cả những điều thân quen nhất,
Của một thời áo trắng ngây ngô.
Những người từng bước đến trong giấc mơ,
Đi ngang qua cuộc đời tôi rất vội,
Nhưng để lại những điều không thể đổi,
Là thanh xuân rực rỡ nhất trong đời.
Hoa phượng ơi, xin giữ mãi nụ cười,
Của năm tháng chưa từng phai dấu cũ,
Dẫu mai đây mỗi người đi một ngả,
Xin nhớ hoài mùa hạ của chúng ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.