Thoắt cái lơ ngơ mười bảy rồi
Còn nhiều lưu luyến thời tuổi thơ
Chưa chi chỉ còn một năm nữa
Bủa vây tâm trí những nghi ngờ.
Sáng nào thức giấc cũng bơ phờ
Trách sao đêm nay chẳng thể mơ
Cũng chẳng có ai để mà nhớ
Chỉ còn tấm thân thật hững hờ.
Ngắt ngoải khi nghĩ về ngày mai,
Nhỡ may mình làm điều sai trái
Nhỡ may khổ chút là lại oải
Nhỡ may hoà tan cả hình hài.
Nỗi lo tan biến như sơn mài
Bào mòn cạn kiệt với thời gian
Heo úa xếp chồng thành từng đống
Đâu còn sặc sỡ, còn hình hài.
Tường gạch khung cửa ngó ra ngoài
Ngoài kia cầu vồng cũng trầm ngâm
Thẳng tuột trên cao tựa cây thước
Màn đêm chen nắng, lịm luôn rồi...
Nghĩ suy ủ dột đến vậy thôi
Mây che sao xuể ánh mặt trời
Xa xa một bầu trời rực rỡ
Tràn ngập hơi ấm tận con tim.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.