Trang trong tổng số 2 trang (17 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 11:23
Phía đằng trước là nhà em, đối diện
Là nhà anh. Anh bước ra đường
Dừng quãng giữa, gió từ đâu ập đến,
Quất vào người không chút xót thương.
Anh rầu rĩ bước đi chậm rãi
Đến nhà em, nhưng cửa đóng, che rèm.
Phút giận dỗi bây giờ anh nhớ lại
Bắt anh quay về, không gõ cửa nhà em.
Anh lại bước, về nhà anh lúc ấy
Một mình anh, thơ thẩn, cúi đầu...
Về tới cửa, đưa cánh tay run rẩy
Lục túi quần tìm khoá cửa hồi lâu.
Nhưng tìm mãi mà khoá rơi đâu mất
Anh lại ngoái về phía em, dè dặt...
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm nay 11:22
Than phúc mỏng chừ gặp đời gian nan,
Họ tộc vỡ chừ cửa nhà nát tan.
Thân bị bắt chừ áp giải vào tây quan,
Qua hiểm trở chừ lạc chốn Khương man.
Núi hang thẳm chừ đường đi nhọc nhằn,
Ngoảnh về đông chừ đau buồn kêu than.
Đêm phải ngủ chừ giấc mộng chẳng an,
Bụng đói meo chừ miệng chẳng thể ăn.
Lệ thường chảy chừ mắt ướt chứa chan,
Tiết tháo tổn chừ chết cũng khó khăn.
Dẫu sống tạm chừ chỉ dám giữ thân,
Chốn xa xôi chừ xa ánh mặt trời.
Âm khí đọng chừ mùa hè tuyết rơi,
Sa mạc phủ chừ bụi bay khắp nơi.
Cây cỏ cằn chừ xuân chẳng tốt tươi,
Người tựa thú chừ ăn thức tanh hôi.
Tiếng nói lạ chừ hình dung khác đời.
Năm sắp hết chừ tháng ngày miết trôi,
Đêm dằng dặc chừ cửa khoá không thôi.
Chẳng ngủ được chừ đứng dậy tới lui.
Lên điện Hồ chừ nhìn khắp sân ngoài,
Mây đen hợp chừ trăng sao tối thui.
Gió bắc dữ chừ rét buốt giá băng,
Hồ già động chừ ngựa ải rộn ràng.
Nhạn lẻ về chừ tìm bạn hót vang,
Nhạc công dậy chừ cầm, tranh nhịp nhàng.
Tiếng hoà hợp chừ trong trẻo bi thương,
Khơi niềm nhớ chừ uất hận trào dâng.
Muốn giãi bày chừ lại sợ người kinh,
Nuốt lời khóc chừ lệ ướt chảy quanh.
Người nhà đón chừ đến lúc nguyện thành,
Trước đường dài chừ bỏ con phải đành.
Con gọi mẹ chừ khóc lạc âm thanh,
Chẳng nỡ nghe chừ bịt tai vội vàng.
Con níu lấy chừ cô độc một mình,
Ngã rồi dậy chừ tiều tuỵ thân hình.
Ngoảnh lại con chừ xé nát tâm tình,
Lòng đau chết lịm chừ rồi lại hoàn sinh.
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày Hôm nay 10:24
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺
vào Hôm nay 10:33
Tội nghiệp người đẹp, những người đàn
bà hấp dẫn, những người đàn bà
thon gọn, những người đàn bà trẻ
với những nhân tình ra vẻ, đang
Ban phát cho họ những ước muốn.
Tội nghiệp những chàng đẹp trai, những
chàng trai lực lưỡng, và những chàng
trai nam tính, những chàng trai vàng
Mà sự thành công luôn luôn bám theo.
Những người lôi cuốn sự thèm muốn
những người cám dỗ không cưỡng được,
những người ở hạng thóp, những người
Ngoại hạng, những người đàn ông hàng
đâu hết sẩy. Tội nghiệp kẻ tàn
lụi, kẻ béo phì, kẽ nhếch nhác,
chàng đẹp trai nay đã bụng phệ
Sự may mắn đến nước tôi tệ.
Tội nghiệp những vị thánh không còn
thiêng, tội nghiệp đêm, những vì
sao đánh mất sự chói sáng.
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 09:22
Theo tục cũ, cô dâu bị ném đá
Khi được đưa đến gửi nhà chồng.
Và sau đó, bù cái đau, vất vả,
Cô được mọi người cho nếm mật ong.
Bằng cách ấy, họ nhắc đôi bạn trẻ
Rằng sống tất nhiên, không dễ chút nào:
Phải xơi đá, ăn đòn – tuy thế
Sống trên đời vẫn cứ ngọt ngào sao.
Anh luôn nhớ, và nghĩ rằng tục ấy
Còn có và đang đúng tận lúc này.
Em thấy không, đời với ta cũng vậy,
Vừa đá, vừa đường – cũng ném cả hai tay.
Đời là thế, dù đắng cay, vẫn ngọt.
Dù ném đá, dù xấu xa – vẫn tốt.
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 09:18
Đất nước thưởng, thưởng luôn, và hào phóng,
Cho những ai lập chiến tích phi thường,
Đến nhiều lúc báo không còn chỗ trống
Để đăng dần các lệnh thưởng huân chương.
Anh cứ nghĩ nước ta nên có
Huân, huy chương cho tất cả những người
Biết yêu đương và thuỷ chung để họ
Cũng ngực đầy phần thưởng quí như ai.
Nhưng rất tiếc, các luật gia, tiến sĩ
Đã bỏ quên không lưu ý điều này,
Nên em chẳng có huân chương chung thuỷ,
Và anh cũng hoàn toàn không được thưởng xưa nay.
Mà có lẽ tình yêu không cần ai thưởng thật,
Vì tình yêu là huân chương quí nhất.
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 09:00
Thơ – kết quả của quá trình sáng tạo.
Không có nghề thơ. Nếu vậy có gì?
Có dãy núi xa xa mờ ảo,
Có đêm – ngày, mưa – tuyết nhiều khi;
Trên thế giới có đứng yên – chuyển động,
Có buồn – vui, tiếng khóc – nụ cười,
Có cái chết, có nảy sinh sự sống,
Có giả dối khô cằn và chân lý xanh tươi;
Có năm tháng trôi qua buồn bã,
Có phút giây không quên được bao giờ,...
Và với ai thơ là đời, là tất cả,
Người ấy thực tình đáng được gọi nhà thơ!
Thế thì thơ được viết sao? Điều đó
Tôi muốn biết, và tạm thời chưa rõ.
Gửi bởi Đ.H ngày Hôm qua 20:20
Chiều rồi cũng chìm vào dĩ vãng.
Sao lung linh, sáng mịn muôn trùng,
Mảnh trăng lạnh, nhợt nhạt buông xuống,
Kéo lưới bạc từ dòng sông trong.
Tiên cá quấn tóc mình vào lưới, -
Sợi chỉ ướt xé rách, rối bời…
Đêm lướt qua, gieo sương khắp chốn,
Khẽ thì thầm: “Tiên cá, ngủ thôi”.
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm qua 20:10
Hồ già vốn sinh đất Hồ Nhung,
Nương đàn chuyển điệu chừ âm luật cùng.
Mười tám phách chừ khúc tuy đã xong,
Dư âm còn vọng chừ nhớ khôn cùng.
Tơ trúc tinh vi chừ bởi hoá công,
Buồn vui theo dạ chừ biến thì thông.
Hồ Hán khác miền chừ khác tục phong,
Trời đất ngăn chừ con tây mẹ đông.
Oán khí lòng ta chừ ngập tầng không,
Sáu cõi tuy rộng chừ e chẳng dung.
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm qua 20:04
Mười bảy phách chừ lệ chứa chan,
Quan san ngăn trở chừ đường gian nan.
Lúc đi nhớ đất chừ dạ băn khoăn,
Lúc về lìa trẻ chừ nhớ lan man.
Ải bắc hao vàng chừ lá khô ran,
Xương trắng sa trường chừ đao tên hằn.
Gió sương rét buốt chừ xuân hạ hàn,
Người ngựa đói lả chừ gân sức tàn.
Nào ngờ lại được chừ vào Trường An,
Than thở gần tắt chừ lệ tuôn tràn.
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm qua 19:57
Mười sáu phách chừ nhớ mênh mang,
Mẹ cùng con trẻ chừ cách đôi phương.
Mặt trời đông, trăng tây chừ uổng ngóng trông,
Không được theo nhau chừ bao đoạn trường.
Đối cỏ huyên chừ sầu vẫn vấn vương,
Gảy tiếng cầm chừ tình quá bi thương.
Nay biệt con chừ trở lại cố hương,
Oán cũ vừa nguôi, hận mới càng giăng.
Khóc máu ngẩng đầu chừ thấu trời chăng?
Sao sinh ta chừ riêng chịu tai ương?
Trang trong tổng số 2 trang (17 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối