Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]
Thư sinh An Nam Nguyễn Đình Giới,
Lệ thư trong nước khen rất giỏi.
Chỉnh tề như tướng vận giáp binh,
Trang nhã dường người ngay mũ đội.
Lão phu đi sứ chốn Viêm châu,
Đầu bạc mắt mờ sức đã mỏi.
Trước tác ngày nhàn nhờ viết hộ,
Tiếng cười đà khiến lòng phơi phới.
Thời Đường tuyển chọn người viết Khải,
Khá tiếc ông sinh nơi hoang ngoại,
Phỉ thuý chân trời giấu cánh lông,
Xà châu đáy bể dìm ánh chói.
Bài thơ nhân hứng viết tặng ông,
Ông sửa trang dung bái tạ lại.
Há chẳng thấy, Lê sinh Đảm châu gặp lão Pha,
Cũng để tính danh truyền mãi mãi.
An Nam hữu sinh Nguyễn Thái Xung,
Lệ thư quốc trung xứng tối công.
Kình như tinh binh sáo thiện vũ,
Tật nhược khoái tượng cân thành phong.
Lão phu trì tiết sứ tuyệt vực,
Nhãn hôn đầu bạch thuỳ long chung.
Trước thư hạ nhật sử chi tả,
Nhất tiếu liêu túc thư tâm hung.
Tả thư thiết quan tự hán đại,
Ta nhữ nãi tại viêm hoang trung.
Điều điều Lĩnh biểu sản đan lệ,
Uất uất giản để sinh thanh tùng.
Ngã hứng vị nhĩ tác trường cú,
Sinh khởi tái bái sinh xuân dung.
Độc bất kiến: Quỳnh châu Khương sinh ngộ Tô tử,
Tính danh diệc khả truyền vô cùng.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 20:30
Chiếc thang đôi cứ chọc thẳng vòm cây
Hướng lên trời thẳm,
Bên cạnh đó một thùng chưa đầy ắp,
Và có khi còn sót lại vài ba
Quả táo ngon trên cành lá đâu đây.
Nhưng hái táo, thôi, giờ tôi gác lại.
Hơi thở ngủ đông thấm đẫm đêm này,
Thoảng hương táo thoảng: mắt tôi trĩu nặng.
Chẳng thể xua đi cái nhìn bảng lảng
Từ lúc soi qua một tấm băng dày
Vớt sáng nay nơi máng nước cầm tay
Nhìn thế giới phủ sương mù trắng xoá.
Băng tan chảy, tôi buông tay vỡ vụn.
Nhưng hồn tôi đã kịp chuyến đi xa
Vào giấc nồng trước khi miếng băng sa,
Và tôi biết rõ
Giấc mơ mình sắp sửa hiện hình ra:
Những quả táo khổng lồ hiện rồi biến,
Rõ từng đầu cuống, rõ cả núm hoa,
Đến vết rám nâu cũng hiện lên hiển hiện.
Lòng bàn chân chẳng những mỏi rã rời,
Còn vẹn nguyên áp lực nấc thang tỳ.
Thang đu đưa theo cành uốn vân vi.
Và tai tôi vẫn nghe từ hầm tối
Tiếng ầm ầm dội tới
Từng đợt, từng xe táo đổ tràn vào.
Bởi vì tôi đã quá mệt làm sao
Vụ hái táo: ôi rã rời, kiệt quệ
Vì mùa màng lớn chính mình mong huê lợi.
Có hàng triệu triệu quả cần đón đợi,
Nâng niu tay, hạ xuống, chớ rơi rơi.
Vì bất cứ quả nào
Chạm đất mẹ,
Dẫu chẳng dập mình, dẫu chẳng xước da,
Đều chung số phận kéo nhau ra
Nằm đống táo làm rượu, coi như bỏ.
Ai cũng thấy điều gì đang quấy phá
Giấc ngủ này, dù ngủ kiểu gì đây.
Nếu chuột chũi chưa đi, nó hẳn hay
Để định liệu xem có như giấc nó
Một giấc dài, như cách tôi đang tả,
Hay chỉ là giấc ngủ phàm trần thôi.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 13:43
Độc giả tờ Bản tin Chiều Boston
Dập dờn trong gió tựa đồng ngô chín rộ.
Khi bóng chiều lay nhẹ nơi phố nhỏ,
Đánh thức thèm sương cuộc sống ở vài người,
Và mang Bản tin Chiều Boston đến những người kia,
Tôi bước lên thềm, bấm chuông cửa, rồi quay đi
Mệt mỏi, như thể gật đầu chào biệt Rochefoucauld,
Nếu con phố là thời gian và ông đứng cuối dòng,
Rồi tôi bảo: “Chị Harriet ơi, Bản tin Chiều Boston đây ạ.”
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 13:20
Cô Helen Slingsby là người cô quá lứa của tôi,
Sống trong căn nhà nhỏ gần quảng trường thượng lưu,
Kẻ hầu người hạ đếm vừa vặn bốn người.
Giờ cô mất đi, thiên đường im phăng phắc,
Và góc phố nhà cô cũng lặng ngắt tờ mây.
Cửa chớp kéo rèm, người khâm liệm lau giày -
Gã biết thừa chuyện này chẳng có gì mới lạ.
Lũ chó trong nhà được thừa kế ê hề,
Nhưng chỉ ít lâu sau, con vẹt cũng lỳ lì chết nốt.
Chiếc đồng hồ sứ Dresden trên lò sưởi vẫn tích tắc từng hồi,
Kìa gã hầu nam ngồi chễm chệ bàn ăn,
Để cô hầu thứ hai ngồi gọn lỏn trên đùi -
Người vốn khép nép gia phong ngày bà chủ tại thế.
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm qua 06:12
Ngoài cánh đồng không tiếng động, im lìm
Trong rừng thấy dường như thêm sáng sủa.
Càng vào sâu, cây càng cao hơn nữa,
Bóng cây đổ dài mãi, dài thêm.
Cây trong rừng, và ánh nắng, bóng dâm,
Cảnh vật lặng im, như trong hầm mộ…
Nhưng trông kìa, nghe cất lên ai oán rõ,
Tiếng tru trầm đục, thảm thiết lòng người!
Nỗi đau làm Đa rya buồn bã rã rời,
Khu rừng dửng dưng nghe lời than khóc,
Cứ vang lên, vọng đưa xa trong khoảng trống,
Và âm thanh nghẹn ngào, đứt quãng, run run,
Rồi mặt trời nhìn tròn hẳn, vô hồn,
Như ánh mắt màu vàng con cú vọ,
Từ trên cao nhìn xuống không thương xót
Trước nỗi đau tê tái bà goá đang mang.
Phải chăng dây tơ lòng trong đáy hồn nàng
Người đàn bà không may này đứt hết
Chìm mất hẳn trong rừng sâu heo hút
Không ai nghe, chẳng ai biết bao giờ,
Nỗi đau sâu sắc của người đàn bà
Nay goá bụa nuôi một đàn con nhỏ
Chỉ có lũ chim rừng nghe lỏm đủ,
Nhưng không dám kể ra cho tất cả mọi người…
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm qua 06:04
Sở Tương Vương cùng Tống Ngọc đi du ngoạn ở bến Vân Mộng, sai Tống Ngọc làm bài phú về Cao Đường. Đêm ấy khi ngủ, vương mơ gặp Thần nữ, dung mạo cực lộng lẫy. Vương lấy làm lạ, hôm sau kể lại cho Tống Ngọc.
Tống Ngọc hỏi: Giấc mơ thế nào?
Vương nói: Sau lúc trời tối, lòng những bàng hoàng, như có chuyện vui. Còn chưa rõ ý, xao động rối bời. Lờ mờ không tỏ, ngỡ đã gặp rồi. Một người con gái, dáng điệu lạ đời. Ngủ thì mơ thấy, tỉnh đã xa vời. Bồn chồn đờ đẫn, mê mẩn trong người. Rồi áp tay lên ngực định lại tâm khí, lại thấy người trong mộng ấy.
Ngọc hỏi: Dáng điệu ra sao?
Vương nói: Thật tươi đẹp mỹ lệ, muôn điều tốt tụ hội. Thật nguy nga lộng lẫy, khó suy xét cho tới. Xưa chẳng thấy đâu, nay không manh mối. Dung mạo uy nghi, không tài ca ngợi. Khi nàng mới đến, rực rỡ như mặt trời mới chiếu rọi xà nhà. Khi gần một chút, trắng ngần như trăng sáng soi qua. Chỉ trong khoảnh khắc, hiển hiện rõ ràng. Như hoa tươi rói, như ngọc dịu dàng. Năm màu hoà quyện, khó tả kỹ càng. Ghé mắt nhìn kỹ, rạng ngời dung quang. Ăn vận của nàng, toàn lụa là gấm vóc thêu hoa văn, sặc sỡ sắc màu chiếu muôn phương. Rũ áo thêu, khoác áo choàng. Áo dày không thấp, áo mỏng không gầy. Bước nhẹ nhàng chừ sáng điện đài. Chợt đổi dáng hình, thướt tha như rồng lượn trên mây. Trang phục chỉnh tề, áo mỏng nhẹ bay. Ngậm hương đỗ nhược, Đầu gội hoa lan. Thái độ ôn hoà, muốn hầu hạ bên. Nhu mì đúng mực, điều hoà tâm can.
Vương nói: Tuyệt mỹ đến vậy! Thử vì ta mà làm phú đi.
Tống Ngọc đáp: Vâng vâng.
Ôi sao Thần nữ thật diễm lệ chừ, hội tụ âm dương tuyệt sắc.
Tựa chim thuý tung cánh bay chừ, rạng ngời xiêm y nàng khoác.
Dáng vẻ vô song, mỹ miều ngây ngất.
Mao Tường múa áo, vẫn thua một bậc.
Tây Thi che mặt, cũng không sánh được.
Gần thì nhu mì, xa thì chiêm ngưỡng.
Cốt cách phi thường, với vương thật xứng.
Ngắm nhìn thoả mắt, nào ai so bằng.
Lòng thầm thích thú, khôn xiết vui mừng.
Nhưng chưa giao thiệp, khó tỏ nỗi lòng.
Không ai thấy được, chỉ vương với nàng.
Khôn tả thành lời, dáng điệu đoan trang.
Vẻ đầy đặn lại nhu mì chừ, dung nhan như ngọc trắng trong.
Con ngươi sáng vẻ tinh anh chừ, mắt nhìn tươi đẹp long lanh.
Môi đỏ mọng như đan sa chừ, mày ngài thanh tú cong cong.
Vóc dáng mộc mạc đôn hậu chừ, tâm nhàn nhã lại dịu dàng.
Lặng lẽ ở nơi u tĩnh chừ, lại dạo bước chốn nhân gian.
Nương chốn điện cao phóng khoáng chừ, cánh phóng túng lại thong dong.
Bước đi khoan thai qua thềm chừ, áo lướt thoảng nhẹ như sương.
Nhìn rèm trướng mà ngắm nghía chừ, ánh mắt tựa sóng vờn quanh.
Phất ống tay rồi chỉnh cổ áo chừ, bồn chồn rạo rực hoang mang.
Thong dong tự tại thuận hoà chừ, thâm trầm mà lại an tường.
Khi khẽ chuyển động thân mình chừ, đoán tâm chí thực khó lòng.
Như muốn gần lại muốn xa chừ, dường định tới lại ngập ngừng.
Kéo rèm mong được bầu bạn chừ, nguyện thành khẩn trọn tấm lòng.
Ôm lòng trinh giữ cao khiết chừ, rốt khước từ ta không cùng.
Dâng lời tốt đẹp đáp lại chừ, nhược lan toả ngát tiếng nàng.
Cùng có giao tiếp lại qua chừ, tinh thần vui vẻ nhẹ nhàng.
Tinh thần tương thông giao kết chừ, hồn vẫn côi cút ngổn ngang.
Phân vân do dự không thôi chừ, bèn cất giọng mà thở than.
Rồi nghiêm nghị thoáng giận hờn chừ, tỏ rõ dáng vẻ đoan trang.
Và trang sức khua động, chuông ngọc vang.
Chỉnh y phục, sửa dung nhan.
Ngoái hỏi nữ sư, truyền lệnh thái phó.
Ân tình chưa nhận, sắp chia tay vội.
Dời gót trở bước, không sao ngăn lối.
Ngập ngừng chẳng dứt, tinh thần bối rối.
Mắt khẽ liếc nhìn, tâm trí liền nối.
Lưu luyến dâng trào, khôn tài tả tới.
Chưa muốn rời xa, lòng tơ trăm mối.
Lễ chưa trọn vẹn, cáo từ đành nói.
Mong lưu thêm lại, nàng vẫn chào vội.
Ruột vò đau xót, đảo điên đau đớn.
Chợt trời u ám, không rõ nơi chốn.
Biết kể cùng ai, lòng buồn hỗn độn?
Buồn bã rơi lệ, ngóng bình minh đến.
Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]