Trang trong tổng số 9 trang (87 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 20:30
Chiếc thang đôi cứ chọc thẳng vòm cây
Hướng lên trời thẳm,
Bên cạnh đó một thùng chưa đầy ắp,
Và có khi còn sót lại vài ba
Quả táo ngon trên cành lá đâu đây.
Nhưng hái táo, thôi, giờ tôi gác lại.
Hơi thở ngủ đông thấm đẫm đêm này,
Thoảng hương táo thoảng: mắt tôi trĩu nặng.
Chẳng thể xua đi cái nhìn bảng lảng
Từ lúc soi qua một tấm băng dày
Vớt sáng nay nơi máng nước cầm tay
Nhìn thế giới phủ sương mù trắng xoá.
Băng tan chảy, tôi buông tay vỡ vụn.
Nhưng hồn tôi đã kịp chuyến đi xa
Vào giấc nồng trước khi miếng băng sa,
Và tôi biết rõ
Giấc mơ mình sắp sửa hiện hình ra:
Những quả táo khổng lồ hiện rồi biến,
Rõ từng đầu cuống, rõ cả núm hoa,
Đến vết rám nâu cũng hiện lên hiển hiện.
Lòng bàn chân chẳng những mỏi rã rời,
Còn vẹn nguyên áp lực nấc thang tỳ.
Thang đu đưa theo cành uốn vân vi.
Và tai tôi vẫn nghe từ hầm tối
Tiếng ầm ầm dội tới
Từng đợt, từng xe táo đổ tràn vào.
Bởi vì tôi đã quá mệt làm sao
Vụ hái táo: ôi rã rời, kiệt quệ
Vì mùa màng lớn chính mình mong huê lợi.
Có hàng triệu triệu quả cần đón đợi,
Nâng niu tay, hạ xuống, chớ rơi rơi.
Vì bất cứ quả nào
Chạm đất mẹ,
Dẫu chẳng dập mình, dẫu chẳng xước da,
Đều chung số phận kéo nhau ra
Nằm đống táo làm rượu, coi như bỏ.
Ai cũng thấy điều gì đang quấy phá
Giấc ngủ này, dù ngủ kiểu gì đây.
Nếu chuột chũi chưa đi, nó hẳn hay
Để định liệu xem có như giấc nó
Một giấc dài, như cách tôi đang tả,
Hay chỉ là giấc ngủ phàm trần thôi.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 13:43
Độc giả tờ Bản tin Chiều Boston
Dập dờn trong gió tựa đồng ngô chín rộ.
Khi bóng chiều lay nhẹ nơi phố nhỏ,
Đánh thức thèm sương cuộc sống ở vài người,
Và mang Bản tin Chiều Boston đến những người kia,
Tôi bước lên thềm, bấm chuông cửa, rồi quay đi
Mệt mỏi, như thể gật đầu chào biệt Rochefoucauld,
Nếu con phố là thời gian và ông đứng cuối dòng,
Rồi tôi bảo: “Chị Harriet ơi, Bản tin Chiều Boston đây ạ.”
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 13:20
Cô Helen Slingsby là người cô quá lứa của tôi,
Sống trong căn nhà nhỏ gần quảng trường thượng lưu,
Kẻ hầu người hạ đếm vừa vặn bốn người.
Giờ cô mất đi, thiên đường im phăng phắc,
Và góc phố nhà cô cũng lặng ngắt tờ mây.
Cửa chớp kéo rèm, người khâm liệm lau giày -
Gã biết thừa chuyện này chẳng có gì mới lạ.
Lũ chó trong nhà được thừa kế ê hề,
Nhưng chỉ ít lâu sau, con vẹt cũng lỳ lì chết nốt.
Chiếc đồng hồ sứ Dresden trên lò sưởi vẫn tích tắc từng hồi,
Kìa gã hầu nam ngồi chễm chệ bàn ăn,
Để cô hầu thứ hai ngồi gọn lỏn trên đùi -
Người vốn khép nép gia phong ngày bà chủ tại thế.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm kia 12:48
Một con kiến mét mười tám sâu,
Lại đội một chiếc mũ trên đầu?
Chuyện đó làm gì có, làm gì có đâu.
Một con kiến kéo cỗ xe mau
Chở đầy vịt, cánh cụt theo sau,
Chuyện đó làm gì có, làm gì có đâu.
Một con kiến nói tiếng Pháp làu,
Tiếng Latin, tiếng Java đổi màu,
Chuyện đó làm gì có, làm gì có đâu.
Mà sao lại không nhỉ?
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm kia 09:41
Nỗi chia ly tàn nhẫn kẻ si tình!
Khiến lòng ta nhuộm một màu u tối,
Để xoa dịu nỗi đau này nhức nhối:
Thần hỡi, trả Phillis, hoặc xoá trí linh!
Cảnh vật đẹp hoá bia mộ lặng thinh,
Từ dạo gót hồng qua bờ sông Loire;
Ta gánh chịu chuỗi ngày dài cay đắng,
Chưa nếm trải, chẳng ai tin khối sầu này.
Ta từng mong nhìn tinh tú thơ ngây,
Ánh sáng nàng cho ta ngày rực rỡ:
Nhưng giờ đây, vầng dương kia khuất bóng...
Ta lo sợ số phận mình rồi cũng,
Như người dân nơi Biển Băng giá kia:
Sáu tháng ròng khuất lối ánh mặt trời.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 20/06/2026 16:45
Mai, lúc bình minh, khi làng quê hửng sáng,
Cha sẽ lên đường. Con hỡi, biết con chờ.
Cha sẽ vượt rừng, cha sẽ qua núi xám,
Chẳng thể nào xa con thêm nữa, dù chỉ một giờ.
Cha sẽ bước đi, mắt chìm trong tâm tưởng,
Chẳng nhìn chung quanh, chẳng nghe tiếng động đời,
Lặng lẽ, cô đơn, lưng khom, tay khép lại,
U sầu, ngày cũng như đêm mịt mùng trôi.
Chẳng màng ngắm ánh vàng chiều đổ xuống,
Chẳng nhìn cánh buồm xa hướng bến Harfleur,
Và khi đến nơi, bên mộ con, cha xuống,
Đặt bó ô rô xanh cùng thạch thảo chớm mùa.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 20/06/2026 10:33
Sao tôi vẫn yêu, chẳng thể nào dứt bỏ
Chẳng thể thôi nhìn hình bóng ấy mỗi ngày?
Ôi số phận phũ phàng, gieo chi nỗi đắng cay
Ép ta mãi yêu người không hề yêu ta cả!
Khi lý trí can ngăn, lời khuyên thành vô ngã
Chẳng đủ quyền năng kéo bước chân quay về;
Thì chỉ có chọn đi vào cõi chết tự mê
Mới mong giải thoát ta khỏi ê chề, đau đớn.
Hãy thoát đi thôi, khỏi xiềng gông ngột ngạt
Nơi sắc đẹp cùng lòng bạc bẽo kết đôi
Để tìm vinh quang trên xương máu ta rơi.
Và để chấm dứt chuỗi ngày dài chết mòn chết héo,
Ta xuống Địa ngục xem hình phạt có tột cùng
Như tình yêu đơn phương... mãi mãi chẳng đi cùng?
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 19/06/2026 18:06
Một vùng cây cỏ xanh rì,
Có con sông nhỏ hát điệu thầm thì.
Bến bờ vương vãi bạc rơi,
Đỉnh cao kiêu hãnh mặt trời rạng soi.
Thung lung nhỏ, nắng bọt khơi,
Một người lính trẻ buông trôi giấc nồng.
Đầu trần, miệng hé môi hồng,
Gáy chìm trong đám cải xoong mát lành.
Nằm dài trên thảm cỏ xanh,
Dưới mây, nhợt nhạt trên bành giường tơ.
Nắng mưa rơi rụng hững hờ,
Chân dẫm dại đoá dơn chờ lối đi.
Mỉm cười như trẻ sầu bi,
Thiên nhiên ủ ấm, ru vì lạnh căm.
Hương hoa chẳng động mũi nằm,
Tay che lên ngực, âm thầm nắng soi.
Bình yên một giấc muôn đời,
Mạn sườn hai lỗ đỏ tươi máu hằn.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 19/06/2026 09:25
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở
vào 19/06/2026 16:16
Táo bạo thay, dám yêu một Nữ thần,
Xin nén lòng, đừng thở than rên rỉ;
Bằng lặng im thẳm sâu của lý trí,
Kính cẩn này dâng trọn dạ thuỷ chung.
Bậc cao sang, tàn nhẫn đến tột cùng,
Yêu tuyệt vọng, chết đi không hối tiếc,
Như Phượng hoàng kiên tâm trong cô biệt,
Hiến tế mình cho Thần Sắc Đẹp dương.
Ôi kỳ quan, vinh hiển của Tình yêu,
Nếu chẳng thể xót thương bèo bọt phận,
Thì ít nhất, xin nàng ghi nhận.
Ta dâng hết, chẳng mưu cầu chi cả,
Chết âm thầm, đau đớn chẳng ai hay,
Lửa tình kín, giờ đã hoá tro bay.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 18/06/2026 20:00
Tiếng vĩ cầm mùa thu
Rên rỉ những u sầu
Khóc dài lâu
Cứa vào lòng đau nhói
Niềm miên man mệt mỏi
Khôn nguôi màu.
Lồng ngực nghẹn, mặt sầu
Tái mét lúc chuông ngân
Điểm canh tuần
Lòng chạnh niềm thương nhớ
Những ngày xưa một thuở
Lệ tràn chân.
Và tôi bước âm thầm
Theo làn gió độc căm
Cuốn thăng trầm
Đẩy đưa về muôn lối
Như lá vàng trơ trọi
Giữa mù tăm.
Trang trong tổng số 9 trang (87 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.