Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Hân. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 9 trang (87 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tiếng chim trong đêm I (Paul Verlaine): Bản dịch của Nguyễn Hân

Em đã không đủ lòng kiên nhẫn,
Điều ấy buồn thay, thật dễ hiểu thôi.
Em quá trẻ! Và sự vô tâm ấy,
Là phần số đắng cay của tuổi thiên thần!

Em đã không đủ đầy nét dịu hiền,
Điều ấy buồn thay, cũng dễ hiểu thôi;
Em quá trẻ, ôi người em lạnh giá,
Nên cõi lòng đành chấp nhận thờ ơ!

Thế nên anh, lòng tràn ngập thứ tha,
Chẳng vui đâu, nhưng đã rất bình yên,
Dù xót xa qua tháng ngày đen tối,
Nhờ ơn em, anh - kẻ khổ nhất trần gian.


Ảnh đại diện

Sự trả thù (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Olimpe, cô bỏ rơi tôi,
Ngỡ là cay đắng hoá vui lòng này.
Ơn lòng bạc bẽo của cô đầy,
Giúp tôi thoát cảnh đoạ đày ngục vinh.
Nơi tôi phung phí chút tình,
Mất bao công sức, giữ mình uổng công.

Giờ đây một bóng hồng trong,
Đáng tôn, đáng kính, giữ lòng tôi yêu.
Cho tôi hạnh phúc bao nhiêu,
Đổi đi lo lắng, dắt dìu niềm vui.
Dẫu nàng đối xử ngậm ngùi,
Tôi xin chọn lấy, chẳng lui nửa phần.

Phụng thờ nhan sắc toàn chân,
Một điều duy nhất khiến lòng tôi đau:
Thấy nàng chung thuỷ trước sau,
Trắng trong, tươi trẻ, sắc màu mê say.

Nghĩ mình chẳng có chi tay,
Dâng lên điện ngọc lòng này sắt son.
Lòng này - cô biết hay không?
Vừa thờ “Phản Bội”, vừa đong “Phụ Tình”.


Ảnh đại diện

Xô-nê (Alfred de Musset): Bản dịch của Nguyễn Hân

Yêu biết bao cái lạnh chớm đông sang!
Cọng rạ khô dưới chân săn cứng cáp;
Chim ác là sà xuống đồng cỏ ngát,
Lâu đài xưa, lò sưởi chợt bừng vàng.

Mùa phố thị đã về. Ôi, năm ngoái,
Ta trở về, nhìn điện Louvre thân thương,
Kìa Paris trong khói xám mờ sương,
Tai vẳng tiếng phu xe trong gió thổi.

Yêu cảnh xám, người qua, yêu sông Seine,
Dưới ngàn đèn rực rỡ tựa nữ hoàng!
Ta đón đông... và em, hỡi dung nhan!

Nhúng hồn ta vào mắt em sâu thẳm,
Chào tường nhà... Ai ngờ đâu, thưa phu nhân,
Lòng người nông nổi, đổi thay mau đến thế?


Ảnh đại diện

Những lời nguyền vô hiệu (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Giới này bạc bẽo, nông nổi thay,
Một vết tì vết của tạo hoá này.
Chẳng chút thuỷ chung, không suy xét,
Tình đổi trăm lần chỉ một ngày.
Yêu bằng đỏng đảnh, bằng may rủi,
Đến đi tuỳ hứng, tựa mây bay.

​Ta muốn hận thù cho bõ nhục,
Nuông chiều cơn giận, thoả chua cay.
Vạch trần nông nổi, phơi sai lỗi,
Để vạn đời sau oán ghét đầy.

​Nhưng kìa! Cuồng vọng điên cuồng thế?
Một bậc siêu phàm, đấng ngọc ngà.
Nữ hoàng, Nữ thần ngươi tôn kính,
Bắt dòng máu nóng hoá hiền hoà.

​Xưa người La Mã danh thơm sử,
Vì một hồng nhan, tha cả thành.
Thôi hãy vì Philis yêu dấu,
Tha thứ cho đời, vạn dáng xanh.


Ảnh đại diện

“Tình kỳ diệu biết bao: nếu tôi có cả năm...” (Pierre de Ronsard): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tình yêu hỡi, một phép màu huyền diệu:
Nếu một năm con nước chảy qua mau
Bên người thương tôi thủ thỉ cùng nhau
Kể nàng nghe tình sâu muôn vạn nẻo,
Năm dài ấy bỗng hoá ngày ngắn ngủi.

​Nhưng nếu ai chợt bước đến xen vào
Hồn tôi bỗng ngượng ngùng và khép lại
Hoặc lặng câm, hoặc lời lời vụng dại
Chuyện đang vui bỗng lạc lối phương nào
Lưỡi tê cứng cũng như lòng bối rối.

​Nhưng khi chỉ còn tôi và bóng dáng
Niềm vui xưa, nguồn hạnh phúc ngọt ngào
Lưỡi lại mềm bày tỏ nỗi khát khao
Lòng rực cháy, lời yêu tuôn lai láng.

​Tôi vẽ vời, tôi kể chuyện, thầm thì...
Bởi dẫu được trăm năm bên bảng lảng
Trăm năm ấy vẫn thấy còn quá ngắn
Trói chân rồi, tôi chẳng thể rời đi.


Ảnh đại diện

Nhà huyền thuật (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hỡi trí tuệ sáng ngời muôn ánh bạt,
Kẻ hiểu tường từng chuyển động càn khôn,
Thấu hiểu nguồn lực, đặc tính, mối tương tạc
Của trời cao, nguyên tố, đá, cỏ non.

Nhìn Tự nhiên đổi thay hình vạn trạng,
Ngươi đọc ra định mệnh viết phe phẩy,
Giục thời gian, hay hoãn tử kỳ hạn
Của mọi sinh linh vạn vật chốn này.

Nhưng ích chi, đừng dạy ta tài lộc,
Chớ chỉ ta cách giữ mãi tuổi xuân,
Hay thoát vòng nước lửa buổi tai ương,
Tránh dịch bệnh cùng gươm đao ghê khốc.

Nếu nỗi lòng ta khiến ngươi bận trí,
Timandre hỡi, chỉ xin truyền một tí:
Mấy câu bùa, giữ dạ chút tàn tro,
Để đừng yêu... kẻ chẳng chút hẹn hò.


Ảnh đại diện

Người quen của đêm (Robert Frost): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tôi đã là người quen với đêm đen.
Đã đi trong mưa - rồi lại trong mưa.
Đã bước qua vùng ánh sáng xa xăm.

​Tôi đã nhìn sâu ngõ vắng âm u.
Đã đi qua người gác đêm tuần tiễn
Và cúi gầm đầu, chẳng muốn phân bua.

​Tôi đã đứng im, chân dừng bước hẳn
Khi từ xa xôi một tiếng kêu thương
Vọng qua mái nhà, góc phố khuất lấp,

​Chẳng để gọi tôi, chẳng để từ biệt;
Và xa hơn nữa, tít tận trời cao,
Một chiếc đồng hồ ngời sáng cô liêu

​Tuyên cáo thời gian chẳng đúng chẳng sai.
Tôi đã là người quen với đêm đen.


Ảnh đại diện

Đoạn kết (Sara Teasdale): Bản dịch của Nguyễn Hân

Lòng chẳng còn thiết tha niềm vui khác,
Ngày tháng Chín sũng mưa chịu quay đầu,
Tôi tự tay biệt ly người yêu dấu,
Bằng ý chí này, ghìm nén tim đau.

​Theo ngọn gió dài nghe đông chớm lạnh -
Cửa kính mờ, mưa buốt giá bủa vây;
Chính tôi tự xua mùa hè đi mất,
Và hạ vàng chẳng trở lại nơi đây.


Ảnh đại diện

Chuyện sau này (Sara Teasdale): Bản dịch của Nguyễn Hân

Em chẳng còn yêu anh,
Anh cũng thôi thương nhớ,
Tình như cơn bão rực rỡ,
Cuốn qua rồi tan đi.

​Nhưng ngày dài chia ly,
Khoảng cách dần bôi xoá,
Chút gì vương chút lạ,
Cứ nhắc hoài khôn nguôi.

​Như hương mưa tinh khôi,
Mưa tạnh rồi vẫn đọng,
Dưới lá mềm ướt đẫm,
Của nhành roi ngựa xanh.

​Như giọt nước long lanh,
Mắc lại trên tơ nhện,
Dệt nên ngàn sợi nến,
Như chuỗi sao trong lành.


Ảnh đại diện

Nàng Thơ nhuốm bệnh (Charles Baudelaire): Bản dịch của Nguyễn Hân

Nàng thơ khốn khổ, ôi! Sáng nay nàng sao vậy?
Mắt trũng sâu đầy ảo ảnh đêm qua,
Trên làn da, ta thấy hiện lên cả
Nỗi cuồng điên, kinh hãi, lạnh, bơ vơ.

Quỷ sắc xanh, hay yêu tinh hồng thắm,
Rót sợ, yêu... từ những chiếc bình tà?
Hay ác mộng, bàn tay đầy bạo ngược,
Dìm dập nàng nơi đầm thẳm xa xôi?

Ta ước sao lồng ngực nàng khoẻ mạnh,
Luôn tràn đầy tư tưởng lớn lao thôi,
Và dòng máu thiêng tuôn trào nhịp điệu,

Như thanh âm của những vần thơ cổ,
Nơi ngự trị của thần ca, nhạc hoạ:
Thần Phoebus, cùng thần Pan mùa màng.


Trang trong tổng số 9 trang (87 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối