Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đăng bởi hongha83 vào 06/05/2008 00:03

Sonnet

Que j'aime le premier frisson d'hiver ! le chaume,
Sous le pied du chasseur, refusant de ployer !
Quand vient la pie aux champs que le foin vert embaume,
Au fond du vieux château s'éveille le foyer ;

C'est le temps de la ville. - Oh ! lorsque l'an dernier,
J'y revins, que je vis ce bon Louvre et son dôme,
Paris et sa fumée, et tout ce beau royaume
(J'entends encore au vent les postillons crier),

Que j'aimais ce temps gris, ces passants, et la Seine
Sous ses mille falots assise en souveraine !
J'allais revoir l'hiver. - Et toi, ma vie, et toi !

Oh ! dans tes longs regards j'allais tremper mon âme
Je saluais tes murs. - Car, qui m'eût dit, madame,
Que votre coeur sitôt avait changé pour moi ?


 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thị Hạnh

Yêu đến thế khi mùa đông mới vừa run rẩy
Rạ dưới chân người đi săn không còn mềm mại!
Khi ác là bay về cánh đồng cỏ xanh thơm
Nơi lâu đài cũ, lửa cũng vừa nhen nhóm;

Đấy là thời về lại đô thành - Ôi năm qua lúc ta về gặp lại
Điện Louvre và vòm nhà quen thuộc
Paris và sương khói, và tất cả xứ sở diễm kiều
(Ta còn nghe tiếng người đánh ngựa hét lên trong gió)

Sao ta yêu tiết trời mờ xám, khách qua đường và cả sông Seine
Giữa muôn cây đèn lồng ngồi như bà chúa
Ta sắp gặp lại mùa đông - Và cả em, lẽ sống, cả em mà!

Ôi! trong những ánh nhìn dài ta sắp đắm hồn ta trong đó
Tôi cúi chào những bức tường của em - Bởi, thưa bà, ai dám nói
Rằng với tôi, lòng bà sớm đến thế đã đổi thay?


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hân

Yêu biết bao cái lạnh chớm đông sang!
Cọng rạ khô dưới chân săn cứng cáp;
Chim ác là sà xuống đồng cỏ ngát,
Lâu đài xưa, lò sưởi chợt bừng vàng.

Mùa phố thị đã về. Ôi, năm ngoái,
Ta trở về, nhìn điện Louvre thân thương,
Kìa Paris trong khói xám mờ sương,
Tai vẳng tiếng phu xe trong gió thổi.

Yêu cảnh xám, người qua, yêu sông Seine,
Dưới ngàn đèn rực rỡ tựa nữ hoàng!
Ta đón đông... và em, hỡi dung nhan!

Nhúng hồn ta vào mắt em sâu thẳm,
Chào tường nhà... Ai ngờ đâu, thưa phu nhân,
Lòng người nông nổi, đổi thay mau đến thế?


Chưa có đánh giá nào
Trả lời