Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 17:50
Thanh Lý với ta,
Như con một nhà,
Như thuyền một bến.
Đi khuya về sớm,
Nói chuyện vẻ vang,
Gẫm như hai làng,
Hẳn hiên biết mấy.
Mưa to gió nậy,
Chạy lên với làng.
Thuyền bè đi ngang,
Có bà già con nít.
Ra đồng thân thiết,
Nói chuyện nhỏ to,
Gẫm như con trâu con bò,
Ăn sang đồng điền chờm chợ.
Đi hội, đi chợ,
Cỏ rả với nhau.
Cái bờ đàng sau,
Hàng năm thường đắp.
Có một hòn mốc,
Thì làng khở đi,
Không nghĩ không suy,
Ra đắp bờ địa cận.
Mụ Tặng xách mấn,
Chạy cả bờ làng.
Hàng xứ đi ngang,
Chê cười xấu hổ.
Mấy ông lố xố,
Gậy làng lại đập lấy làng.
Bổ ngửa bổ ngang,
Bổ ba người ra đó.
Không ai nhìn ngó,
Không ai canh giờ.
Ba người trơ trơ,
Ba người nhìn chắc.
Mụ Tặng lên khóc,
Anh ơi là anh.
Anh chết đã xanh,
Anh còn ứ hự.
Quan lên quan xử,
Sống chết đã đành.
Mời khắp thị thành,
Đến khám thương tích.
Ông ni trơn lứt,
Chẳng có dấu đau.
Ông ni trượt đầu,
Cho ba quan mà dậy.
Mụ Tặng lại nói,
Ngồi dậy mà chi.
Chẳng thà chết đi,
Bỏ xương cho thối...
Lần lừa đến tối,
Đứng dậy ra về.
Tưởng là được chi,
Được tiếng cười chê trong thiên hạ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.