Đêm mênh mông vắng sao
Chỉ một ngôi duy nhất,
Sợ mình cũng bay mất
Như mây gặp trên đường.

Gió đuổi theo bụi cây
Thổi bay những chiếc lá
Tháng mười một bỏ đó
Băn khoăn trên mái hiên.

Sóc không chạy ra ngoài,
Nghe thấy trên đường vắng
Con chó đi lững thững
Bàn chân êm như nhung.

Nàng kéo kín tấm rèm,
Đẩy ghế xích đu nhỏ
Đến gần hơn ngọn lửa,
Run rẩy thương người nghèo.

Việc nhà cũng nhẹ nhàng,
Nói với ghế đối diện
Mưa đá còn dễ chịu
Hơn tháng năm vắng chàng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)