134.77
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
110 bài trả lời: 90 bản dịch, 19 thảo luận, 1 bình luận
91 người thích
Từ khoá: Hoàng Hạc lâu (22) thơ sách giáo khoa (444) Văn học 10 [1990-2006] (49) Ngữ văn 10 [2007-2017] (23)
Đăng bởi Vanachi vào 09/06/2005 12:03, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 21/07/2006 23:50

黃鶴樓

昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。

 

Hoàng Hạc lâu

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

 

Dịch nghĩa

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc.
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại,
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không.
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một,
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi.
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Trên sông khói toả, sóng gợn, khiến người sinh buồn!


Lầu Hoàng Hạc ở phía tây nam thành Vũ Xương.

Bài thơ này được sử dụng trong các chương trình SGK Văn học 10 giai đoạn 1990-2006, SGK Ngữ văn 10 giai đoạn từ 2007 (đọc thêm).

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 11 trang (110 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Khuê (II)

Cưỡi hạc người xưa đi đã lâu
Còn đấy Hoàng Hạc chỉ trơ lầu
Hạc vàng biền biệt từ xưa ấy
Mây trắng lững lờ đứng mãi sau
Sông tạnh Hán Dương cây lắng bóng
Bãi thơm Anh Vũ cỏ tươi màu
Chiều buồn quê cũ nơi nào nhỉ
Khói sóng trên sông giục khách sầu.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Văn Phú

Người tiên xưa cưỡi hạc vàng tếch
Ở đây còn có lầu hạc trơ
Hạc vàng một tếch chẳng về nữa
Mây trắng nghìn năm còn phất phơ
Sông tạnh Hán Dương cây sát sát
Cỏ liền Anh Vũ bãi xa xa
Trời chiều quê quán đâu chăng nhỉ
Khói sóng trên sông giục nhớ nhà.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Thích Quảng Sự

Người xưa đã cỡi hạc đi xa
Nay chỉ lầu trơ xơ xác hoa.
Muôn thuở hạc vàng không trở lại
Nghìn năm mây trắng vẫn hằng qua.
Hán Dương sông tạnh cây rờ rỡ
Anh Vũ bãi thơm cỏ mượt mà.
Chiều xuống quê nhà đâu chẳng thấy!?
Sông tràn khói sóng chạnh lòng ta.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Thiềng Đức

Ai người cỡi hạc vàng đi mãi
Còn lại nơi đây Hoàng Hạc lầu
Chim hạc thần bay từ hội ấy
Tầng mây trắng toả tới ngàn sau
Hán Dương cổ thụ soi sông lạnh
Anh Vũ bãi bồi ngát thảo dâu
Trời sụp tối quê hương khuất nẻo
Buồn vương khói sóng ta thêm sầu...


(Dự án dịch thơ của Thi Viện)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Hạc vàng người đã cưỡi đi đâu,
Trơ lại nơi này Hoàng Hạc lâu.
Một giã hạc vàng không trở lại,
Nghìn năm mây trắng vẫn qua lầu.
Hán Dương sông tạnh cây soi bóng,
Anh Vũ bãi thơm cỏ dãi dầu.
Chiều xuống, bóng quê đà khuất nẻo,
Trên sông khói sóng khiến người sầu.


(Dự án dịch thơ của Thi Viện)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lỗ Sinh Vũ

Người xưa cưỡi hạc bay đi mất
Cô quạnh còn đây Hoàng Hạc lâu
Một đi hạc vàng không trở lại
Ngàn năm mây trắng trôi về đâu?
Hán Dương sông tạnh cây xanh sắc
Anh Vũ bãi xa cỏ biếc mầu
Chiều muộn trông vời về cố quận
Trắng sông sương khói dạ thêm sầu


Đôi lời bộc bạch:

Bài thơ lừng danh của Thôi Hiệu từ ngót trăm năm trước đã có bản dịch bất hủ bằng thơ lục bát của Cụ Tản Đà. Là một thi hào sừng sững như Tản lĩnh, lai láng như Đà giang, hẳn Cụ thừa sức chuyển bài thơ Đường sang tiếng Việt bằng thơ Đường luật, song lại chọn thể lục bát. Cụ có ý dành cho bọn hậu sinh một chỗ luyện bút chăng? Bởi thế đã có nhiều người thử sức. Lỗ Sinh tôi cũng xin mạo muội, cái chính là để tạ tấm lòng của Dương Bạch Phát tiên sinh đã gửi tặng sách "Đường thi tứ ngữ Hán - Việt - Anh - Pháp".

Hà thành, mồng 1 tháng 7 nhuận năm Bính Tuất (2006)
Lỗ Sinh Vũ cẩn bút

(do Hoa Xuyên Tuyết gửi)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhật Chiêu

Chở tiên đi, cánh hạc vàng
Bỏ hư không lại còn Hoàng Hạc Lâu
Hạc vàng mất hút thiên thu
Để ngàn năm trắng mây từ từ trôi
Sông tình, cây Hán Dương tươi
Bờ Anh Vũ cỏ xanh ngời ngời xa
Quê hương đâu, bóng dương tà?
Trên sông khói sóng còn ta với sầu.

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Tâm

Người xưa cưỡi hạc vàng bay đâu
Còn lại nơi đây Hoàng Hạc lâu
Một vắng hạc vàng không trở lại
Ngàn năm mây trắng vẫn quanh lầu
Hán Dương cây đứng soi sông tạnh
Anh Vũ cỏ hoa mượt đất màu
Trời đã chiều rồi quê khuất nẻo  
Khói sông trên sóng khiến người sầu.


(Dịch 27-8-2007)

(Dự án dịch thơ của Thi Viện)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Người xưa cưỡi hạc bay xa khuất
Hoàng Hạc bến nầy mái lầu không
Một thuở hạc vàng đi mất hút
Muôn đời mây bạc trôi mênh mông
Hán Dương sông tạnh cây tỏ rạng
Anh Vũ cỏ dày bãi thơm nồng
Bóng chiều đã ngả đâu làng cũ
Sóng giục khách buồn theo khói sông.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Thanh Tâm Tuyền

Người xưa rong chim hạc đi khuất
Đất cũ để trơ lầu vắng không
Hoàng hạc thuở biệt rõi tuyệt dạng
Mây nghìn kiếp trắng mải bông lông
Tạnh quang cây bến lung linh nắng
Xanh ngát cỏ đồng thiêm thiếp hoang
Xế muộn làng quê nơi nào nhỉ?
Mặt sông khói quyện buồn lạ lùng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 11 trang (110 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối