題黃鶴樓

江樓一望迥紅塵,
撲面香風若有神。
黃鶴白雲千載下,
綠波碧草一江春。
仙人送客來今夕,
詩老先余到幾辰。
嗚咽可憐鸚鵡塚,
憑誰作賦吊斯人。

 

Đề Hoàng Hạc lâu

Giang lâu nhất vọng, quýnh hồng trần,
Phác diện hương phong nhược hữu thần.
Hoàng hạc bạch vân, thiên tải hạ,
Lục ba bích thảo, nhất giang xuân.
Tiên nhân tống khách, lai kim tịch,
Thi lão tiên dư, đáo kỷ thần.
Ô yết khả liên anh vũ trủng,
Bằng thuỳ tác phú điếu tư nhân.

 

Dịch nghĩa

Lên lầu ở trên sông trông ra, xa cách chốn hồng trần
Gió thơm thoảng mát như có thần
Con hoàng hạc bay trên đám mây trắng, nay đã cách hàng ngìn năm
Chỉ có sóng biếc cỏ xanh là cảnh đẹp của sông
Người tiên tiễn khách từng ở chốn này
Các bậc thi nhân đến trước ta từ bao giờ?
Trông ra mã Nễ Hành mà nghẹn ngào thương xót
Nhờ ai làm bài phú viếng cố nhân


Nguyên Nễ Hành ngày trước có làm bài phú Anh vũ nổi tiếng danh sĩ đời Tam Quốc, ý nói tác giả nhìn thấy mộ mà thương xót người tài hoa.

Nguồn: Lãng Nhân, Giai thoại làng Nho, NXB Văn hoá thông tin, 1999

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê quân Nhân Phủ

Lầu bến trông ra thẳm bụi trần,
Hương bay phảng phất thoát tựa thần.
Hạc vàng mây trắng ngàn năm cũ,
Sóng biếc cây xanh một giải xuân.
Tiễn khách tiên ông qua mấy buổi?
Trước ta, thi lão tới bao lần.
Nghẹn ngào thương đến mồ anh vũ,
Hận phú nhờ ai viếng cố nhân.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

bầu chọn

nhân gian vô huữ hạn
bằng huữ chi giao

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

về nguyên văn chữ Hán của bài thơ!

Tiêu Đồng Vĩnh Học xin cung cấp bản chữ Hán của bài thơ lấy trong sách "Giai thoại làng Nho" của Lãng Nhân để bạn đọc rộng đường tham khảo:

江樓一望迥紅塵,
撲面香風若有神。
黃鶴白雲千載下,
綠波碧草一江春。
仙人送客來今夕,
詩老先余到幾辰。
嗚咽可憐鸚鵡塚,
憑誰作賦吊斯人。


Nguồn: Lãng Nhân, Giai thoại làng Nho, NXB VHTT, 1999.
Trung tình vô hạn bằng thuỳ tố,
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Lên lầu sông cách cảnh bụi trần,
Gió thơm thoang thoảng tựa nơi thần,
Hạc vàng mây trắng nghìn năm trước
Sóng biếc cỏ xanh đẹp bội phần,
Tiễn khách người tiên từng ở đó,
Trước ta thi lão đến bao lần?
Nễ Hành, trông mã mà thương xót,
Nhờ phú ai làm viếng cố nhân.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời