134.77
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
110 bài trả lời: 90 bản dịch, 19 thảo luận, 1 bình luận
91 người thích
Từ khoá: Hoàng Hạc lâu (22) thơ sách giáo khoa (444) Văn học 10 [1990-2006] (49) Ngữ văn 10 [2007-2017] (23)
Đăng bởi Vanachi vào 08/06/2005 12:03, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 20/07/2006 23:50

黃鶴樓

昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。

 

Hoàng Hạc lâu

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

 

Dịch nghĩa

Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc.
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại,
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không.
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một,
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi.
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Trên sông khói toả, sóng gợn, khiến người sinh buồn!


Lầu Hoàng Hạc ở phía tây nam thành Vũ Xương.

Bài thơ này được sử dụng trong các chương trình SGK Văn học 10 giai đoạn 1990-2006, SGK Ngữ văn 10 giai đoạn từ 2007 (đọc thêm).

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 11 trang (110 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phuụg Vũ Cửu Thiên

Hạc vàng người cưỡi bay đi đâu
Hoàng Hạc nơi đây riêng một lầu?
Một đi Hoàng hạc không về lại
Ngàn năm mây trắng vẫn phiêu du.
Lóng lánh Hán Dương cây in nước
Mởn mơn Anh Vũ cỏ xanh châu.
Sụp tối, khói lam chiều, sóng gợn.
Người buồn, tự hỏi: "Nhà ta đâu?"

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nam Long

Người xưa đã cùng hoàng hạc khuất,
Quạnh vắng nơi đây Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc một giã chẳng trở lại,
Bạch vân muôn kiếp trôi trôi đâu.
Hán Dương lấp loáng cây sông tạnh,
Anh Vũ xanh xanh cỏ bãi đầu.
Chiều xuống quê nhà chăng biết nẻo?
Trên sông khói sóng bợn niềm sầu.


(dự án dịch thơ của Thi Viện)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoa Cát Phan Văn

Người cưỡi hạc vàng bay đã lâu,
Mà nay Hoàng Hạc chỉ trơ lầu.
Hạc vàng đi mãi không về lại,
Mây trắng trôi hoài lững đến đâu.
Cây tạnh Hán Dương dòng thắm sắc,
Bãi xa Anh Vũ cỏ xanh màu.
Hoàng hôn tím khuất quê hương vợi,
Khói sóng trên sông gợi trĩu sầu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Giáp Tôn

Người xưa cưỡi hạc đã về đâu?
Hoàng Hạc còn trơ lại mái lầu!
Một chuyến hạc vàng không trở lại,
Bồng bềnh mây trắng mãi ngàn thâu.
Sông lặng, Hán Dương cây nổi bóng,
Cỏ thơm, Anh Vũ bãi xanh mầu.
Chiều tàn tự hỏi quê đâu tá?
Khói sóng trên sông dạ khuấy sầu!

35.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Giáp Tôn

Hạc vàng người cưỡi về đâu?
Hạc bay bay mất chỉ lầu còn đây!
Phiêu diêu mây trắng giăng đầy,
Ngàn năm qua vẫn còn bay ngang lầu.
Cỏ thơm Anh Vũ xanh màu,
Hán Dương cây tạnh dòng sâu soi hình.
Chiều tà thêm gợn tấm tình,
Khói vờn sóng, tự hỏi mình quê hương?

35.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Văn

Người cưỡi hạc vàng đi mãi miết,
Đài còn Hoàng Hạc chỉ trơ lầu.
Hạc vàng đi mãi không về lại,
Mây trắng bay hoài lững đến đâu.
Cây tạnh Hán Dương dòng thắm sắc,
Bãi xa Anh Vũ cỏ xanh màu.
Hoàng hôn tím khuất quê hương vợi?
Khói sóng trên sông gợi trĩu sầu.


(Ngẫu dịch theo thể đường luật trốn vận như  bản nguyên tác)

(do Phan Văn gửi)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Sức sống tình người

Hãy để ý sự đối lập giữa cái hữu hạn và vô hạn trong hai câu cuối:
"Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu"
Cánh buồm - cái hữu hình - bị giới hạn bởi không gian, hết tầm nhìn lẫn vào khoảng trời xanh. Nhưng tình bạn, tình người - cái vô hình - lại mở ra, cuộn chảy theo dòng Trường Giang bất tận. Thơ tống biệt thường có lối cấu trúc ấy nhưng sâu lắng và đẹp đẽ bậc nhất vẫn là những dòng thơ của Lý Bạch.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Sức sống tình người

Xin lỗi vì nhầm khi thảo luận sai tên tác phẩm!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Hùng

Ai đà cưỡi hạc bay cao
Để cho đây một mái lầu ngóng trông ?
Hạc bay rồi, chẳng còn mong
Chỉ còn mây trắng bay trong bầu trời
Hán Dương, sông vẫn mãi trôi,
Cỏ non Anh Vũ bãi bồi vẫn tươi
Chiều buồn, quê cách phương trời
Nhìn làn khói sóng muốn rơi lệ sầu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Phong

Người xưa cưỡi hạc lánh xa rồi,
Chốn đất này lưa gác cũ thôi!
Chim hạc một đi không lại nữa;
Mây trời ngàn thưở vẫn trôi dài.
Hán Dương bến tạnh cây xanh nối;
Anh Vũ cồn tươi cỏ ngát phơi.
Sụp bóng chiều hôm quê chẳng thấy!
Sông kia khói sóng, dạ bời bời.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 11 trang (110 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối