Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Tấn
5 bài trả lời: 4 bản dịch, 1 thảo luận
Từ khoá: Chiêu Quân (60)

Đăng bởi hongha83 vào 19/09/2008 02:27, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 19/09/2008 02:38

王昭君辭

我本漢家子,
將適單于庭。
辭決未及終,
前驅已抗旌。
僕御涕流离,
轅馬為悲鳴。
哀郁傷五內,
泣淚沾朱纓。
行行日已遠,
乃造匈奴城。
延我於穹廬,
加我閼氏名。
殊類非所安,
雖貴非所榮。
父子見凌辱,
對之慚且驚。
殺身良未易,
默默以苟生。
苟生亦何聊,
積思常憤盈。
愿假飛鴻翼,
棄之以遐征。
飛鴻不我顧,
佇立以屏營。
昔為匣中玉,
今為糞土英。
朝華不足歡,
甘為秋草并。
傳語後世人,
遠嫁難為情。

 

Vương Chiêu Quân từ

Ngã bản Hán gia tử,
Tương thích Thiền Vu đình.
Từ quyết vị cập chung,
Tiền khu dĩ kháng tinh.
Bộc ngự thế lưu ly,
Viên mã vi bi minh.
Ai uất thương ngũ nội,
Khấp lệ triêm chu anh.
Hành hành nhật dĩ viễn,
Nãi tạo Hung Nô thành.
Diên ngã ư khung lư,
Gia ngã Yên thị danh.
Thù loại phi sở an,
Tuy quý phi sở vinh.
Phụ tử kiến lăng nhục,
Đối chi tàm thả kinh.
Sát thân lương vị dị,
Mặc mặc dĩ cẩu sinh.
Cẩu sinh diệc hà liêu,
Tích tư thường phẫn doanh.
Nguyện giá phi hồng dực,
Khí chi dĩ hà chinh.
Phi hồng bất ngã cố,
Trữ lập dĩ bình dinh.
Tích vi hạp trung ngọc,
Kim vi phẩn thổ anh.
Triêu hoa bất túc hoan,
Cam vi thu thảo tinh.
Truyền ngữ hậu thế nhân,
Viễn giá nan vi tình.


Chiêu Quân: Vương Chiêu Quân 王昭君 còn gọi là Minh Phi 明妃 hay Minh Quân 明君 tên thật là Vương Tường 王嬙, nhũ danh Hạo Nguyệt 皓月, tự Chiêu Quân, là người đẹp được tôn vinh là một trong Tứ đại mỹ nhân trong lịch sử Trung Quốc, cùng với ba người kia là Tây Thi, Điêu Thuyền, Dương Quý Phi. Nàng là người làng Tỷ Quy, huyện Nam Quận, nay là huyện Quỳ Châu, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc. Theo Hán thư, nàng nguyên là cung nhân của Hán Nguyên Đế từ năm 15 tuổi với thân phận là một gia nhân tử, tức hàng phi tần vô danh không có tước hiệu trong chế độ nhà Hán. Thời đó Hung Nô rất mạnh, thường xuyên quấy nhiễu trung nguyên, nhà Hán hằng năm vẫn phải cống vàng bạc, vải lụa, mỹ nhân, trâu ngựa theo sách lược hoà thân từ thời Lưu Bang. Năm 33 TCN, thiền vu Hung Nô là Hô Hàn Tà 呼韓邪 đến kinh đô Trường An để thần phục nhà Hán, đề nghị được trở thành con rể của Nguyên Đế. Hoàng đế thuận theo, ban cho cho 5 cung nhân trong hậu cung, và một trong số ấy là Vương Chiêu Quân. Sau khi làm vợ chúa Hung Nô, nàng được phong hiệu Ninh Hồ yên chi 寧胡阏氏, sinh được một con trai. Nàng mang trọng trách làm cầu nối giữa nhà Hán và Hung Nô thời đó. Đến đời Tấn, Tấn Vũ Để để tránh phạm huý cha mình là Tư Mã Chiêu, cho đổi gọi tên nàng là Minh Quân hay Minh Phi.

Theo một giai thoại chép trong Tây Kinh tạp ký 西京雜記 được lưu truyền từ cuối đời Hán rằng do số phi tần của Hán Nguyên Đế quá đông, nên hoàng đế lệnh hoạ sư vẽ lại chân dung để dựa vào nhan sắc mà sẽ triệu hạnh. Các cung phi thường lo lót tiền cho hoạ công Mao Diên Thọ 毛延壽 để được vẽ cho đẹp, chỉ Vương Tường không đút lót nên chân dung không đến được hoàng đế. Khi Hung Nô đến chầu, xin mỹ nhân để làm yên chi, Nguyên Đế chọn trong số chân dung, thấy Chiêu Quân tầm thường, nên chọn để phái đi Hung Nô. Trước nàng diện kiến, thấy dung mạo không ai bì kịp, Nguyên Đế hối hận nhưng chuyện đã định nên không thể thay đổi, sai chém Mao Diên Thọ cùng các hoạ công khác. Một dị bản của giai thoại này là Chiêu Quân tự vẽ chân dung mình, nhưng bức tranh đó trước khi dâng lên vua bị Mao Diên Thọ điểm thêm nốt ruồi, thuật số thường gọi là tướng sát chồng.

Chiêu Quân trên đường tới Hung Nô, khi tới biên cương là một nơi hoang mạc rộng lớn, nàng ngồi trên ngựa buồn u uất mà cầm một cây tỳ bà đàn một khúc gọi là Xuất tái khúc 出塞曲 và làm một số bái thơ ai oán, trong đó có bài Chiêu Quân oán 昭君怨 được chép trong Nhạc phủ thi tập. Một con nhạn bay ngang qua nghe nỗi u oán cảm thương trong khúc điệu liền ruột gan đứt đoạn và sa xuống đất, nên nàng được tôn vinh là người có khả năng làm chim sa cá lặn (trầm ngư lạc nhạn 沉魚落雁). Do giai thoại này, Chiêu Quân xuất tái 昭君出塞 trở thành một đề tài sáng tác phổ biển của thi ca, nghệ thuật ngày trước. Truyện Kiều: “Quá quan này khúc Chiêu Quân, Nửa phần luyến chúa, nửa phần tư gia”.

Năm 20 TCN, Hô Hàn Tà chết, nàng tiếp tục làm vợ của người con là thiền vu Phục Chu Luy 復株累 lên thay, theo tục của người Hung Nô, sinh thêm được hai con gái. Sử sách không chép về cái chết của nàng. Sách Thông điển đời Đường chép sau khi mất tại Hung Nô, nàng được chôn ở bờ nam sông Đại Hắc gần Hồi Hột, nay thuộc Nội Mông. Ở đây mặc dù mùa thu cây cỏ đều tàn úa nhưng mộ nàng vẫn quanh năm xanh tươi như ở trung nguyên, nên người ta gọi là “thanh trủng” 青塚 (nấm mồ xanh).

Tranh Chiêu Quân xuất tái (cục bộ) của Cung Tố Nhiên 宫素然 đời Nam Tống
Hình: Tranh Chiêu Quân xuất tái (cục bộ) của Cung Tố Nhiên 宫素然 đời Nam Tống

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Ta vốn nhà nền nếp
Sắp sang đất Thiền Vu
Kẻ đi lời chửa hết
Phía trước đã bay cờ
Hầu tớ dàn dụa lệ
Ngựa xe cũng ngẩn ngơ
Thương nhau quặn gan ruột
Vạt lụa hoen lệ mờ
Ngày lại ngày dầu dãi
Rồi đến cõi Hung Nô
Lều vải làm cung điện
"Yên Chi" đổi xưng hô
Đất lạ luôn đau đáu
Giàu sang mà chi giờ
Cha con cùng làm nhục
Vừa sợ lại vừa dơ
Muốn chết không phải dễ
Ẩn nhẫn kiếp sống thừa
Sống thừa càng tủi cực
Phẫn uất rối tơ vò
Muốn nhờ cánh hồng nhạn
Cưỡi vút nẻo mây mờ
Hồng nhạn cũng hờ hững
Đứng ngồi đều thẫn thờ
Xưa là ngọc hộp quý
Nay lại hoá phân khô
Hoa sớm không thoả dạ
Đành rầu như cỏ thu
Nhắn nhủ người hậu thế
Chớ có lấy chồng xa


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cao Bá Vũ

Vốn dòng Hán tộc trung nguyên
Lìa vua đi lấy chúa Phiên đất Hồ
Tiền khu quân vội phất cờ
Người đi kẻ ở lời chưa dứt lời
Đau lòng ly biệt lệ rơi
Xót xa ngựa cũng nhìn trời hý vang
Hận lòng đứt ruột xé gan
Bước đi một bước lệ tràn thấm khăn
Đường xa muôn dặm quan san
Tháng ngày ruổi gấp đến thành Hung nô
Lễ đón tiếp khéo bày trò
Đổi tên Yên thị dân Hồ từ đây
Tha hương lỡ phận lạc bày
Vàng son chi lắm lưu đày đó thôi
Liều thân toan chết cho rồi
Còn hơn tủi nhục quê người bơ vơ
Chết không chết, sống sống hờ
Đành thân khách trọ cho qua ngày tàn
Sầu càng nghĩ, hận càng tràn
Lệ sầu càng trút càng tan nát lòng
Những mong chắp cánh chim hồng
Vàng son vứt bỏ xổ lồng bay xa
Xưa sao trong ngọc trắng ngà
Giờ sao nhơ nhuốc cánh hoa nhấn bùn
Trời xuân rạng rỡ sớm hôm
Riêng ta hiu hắt nỗi buồn tàn thu
Mong người sau thấu hiểu cho
Vợ Hồ một kiếp sống thừa thương đau


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Vương Chiêu Quân truyền kỳ

Gió bấc xa đưa ngàn vạn dặm
Ngẩn ngơ tựa cửa ngóng trăng về
Cỏ phong ưu, thảo nguyên bát ngát
Bên hồ tiếng đàn tỳ bà ngân nga
Hóa án mây mù bay về nơi vô tận
Nàng là tiên nữ giáng trần
Cô gái Hán đẹp xinh bội phần
Thảo nguyên tươi đón gió xuân
Nhìn kia có thấy làn khói bếp vấng vương ngôi lều bạc
Nỗi tương tư dài dằng dặc khôn cùng
Khối tình này phải hỏi trời xanh
Dẫu hối hận ngàn năm
Chớ oán đã nỡ để mất nữ nhi hồng
Sông dài sáng trong sánh cùng vầng dương
Khối tình này phải hỏi thấu trời xanh
Dẫu hối hận ngàn năm
Tiếng sáo khua chớ oán hờn dương liễu
Hãy đời đời yêu thương vương vấn mãi bên nhau.


Heo cho 1 bài nữa nè, bài này đệm cuối phim [ Vương Chiêu Quân truyền kỳ ] nè!
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Trần Trung Nghĩa

Vốn con nhà gia giáo
Gả sang chỗ Thiền vu
Câu biệt ly chửa dứt
Phía trước rợp bóng cờ
Gia nô trào tuôn lệ
Ngựa xe cũng thẫn thờ
Đau thương lòng quặn thắt
Lụa châu vướng lệ trơ
Đường dài xa tít tắp
Vào đến xứ Hung Nô
Chăng lều nên cung thất
Yên chi: vạn kẻ hô
Đất khách luôn nơm nớp
Giàu sang cũng hững hờ
Cha con cùng lăng nhục
Ngẩng lên thấy sững sờ
Sát thân nào đâu dễ
Lặng im kiếp sống nhơ
Sống nhơ càng vô vị
Phẫn uất dạ vương tơ
Muốn như hồng tung cánh
Bay khuất nẻo mây mờ
Cánh hồng không ngoảnh lại
Tháng năm luống ngẩn ngơ
Xưa làm ngọc trong tráp
Nay hoa cắm phân khô
Hoa sớm không thoả chí
Trời thu cỏ tiêu sơ
Nhắn lại cho hậu thế
Chồng xa chớ có mơ


14.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Châu Hải Đường

Thiếp là con gái nhà lành;
Mà nay phải đến cung đình Thiền Vu.
Biệt ly chưa kịp cáo từ;
Quân tiền khu đã dong cờ ruổi mau.
Bộc tòng rơi lệ biệt nhau;
Kéo xe ngựa cũng bi sầu hí vang.
Buồn đau như xé tâm can;
Đầm đầm dải ngọc hai hàng châu sa.
Chân đi mỗi bước mỗi xa;
Hung Nô thành nọ chốc đà tới nơi.
Lều vòm đưa thẳng một thôi;
Yên Chi danh hiệu trao ngay tức thì.
Nước người há dễ yên bề?
Tuy rằng cao quý, chẳng hề vẻ vang.
Cha con nối tiếp nhục mình;
Mắt nhìn mà thẹn mà kinh bao là.
Sát thân có dễ đâu mà;
Lặng thinh đành sống cho qua kiếp thừa.
Kiếp thừa nào có chi ưa;
Đớn đau uất tích chẳng vừa niềm tây.
Nguyện xin mượn cánh hồng bay;
Để ta rong ruổi đường dài dặm xa.
Chim hồng chẳng ngó đến ta;
Một mình lặng đứng xót xa kinh hoàng.
Xưa là ngọc cất hộp vàng;
Nay hoa nhài cắm bẽ bàng phân trâu.
Hoa thơm nào đủ vui đâu;
Cam lòng nằm với cỏ thâu xanh rờn.
Truyền lời lại với thế nhân;
Lấy chồng cõi lạ muôn phần khổ đau.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời