歌夕

清吟一曲幾回聞,
半入江流半入雲。
去晉已應憐靜節,
出胡誰復憶昭君。
玉關折柳難為調,
幽徑栽蘭知自芬。
嘆息佳人多不遇,
近燈對酌具慇勤。

 

Ca tịch

Thanh ngâm nhất khúc kỷ hồi văn,
Bán nhập giang lưu, bán nhập vân.
Khứ Tấn dĩ ưng liên Tĩnh Tiết,
Xuất Hồ thuỳ phục ức Chiêu Quân.
Ngọc Quan chiết liễu nan vi điệu,
U kính tài lan tri tự phân.
Thán tức giai nhân đa bất ngộ,
Cận đăng đối chước cụ ân cần.

 

Dịch nghĩa

Đã mấy lần được nghe một khúc hát trong trẻo,
Nửa nhập dòng sông, nửa nhập vào mây.
Bỏ Tấn mà đi, thật đáng thương cho Tĩnh Tiết,
Ra với người Hồ, ai còn nhớ tiếc Chiêu Quân.
Khúc “Bẻ liễu Ngọc Quan” khó mà thành điệu,
“Trồng lan ở ngõ tối” tự biết mình thơm.
Đáng tiếc cho người đẹp, phần nhiều không gặp tri kỷ,
Bên đèn chuốc rượu nhau, rất ân cần.


Rút từ Quế Sơn thi tập tục biên.

Nguồn:
1. Thơ văn Nguyễn Khuyến, NXB Văn học, 1971 (tái bản 1979)
2. Nguyễn Văn Huyền, Nguyễn Khuyến – Tác phẩm, NXB Khoa học xã hội, 1984
3. Nguyễn Huệ Chi, Thi hào Nguyễn Khuyến: đời và thơ, NXB Giáo dục, 1994
4. Trần Văn Nhĩ, Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến, NXB Văn nghệ, 2005

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Khuyến

Một khúc đêm khuya tiếng đã đầy,
Nửa trên mặt nước nửa tầng mây.
Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước,
Ngán kẻ phương trời chẳng lựa dây.
Bẻ liễu Thành Đài lâu cũng dẹp,
Trồng lan ngõ tối ngát nào hay.
Từ xưa mặt ngọc ai là chẳng,
Chén rượu bên đèn luống tỉnh say.


Bản dịch của chính tác giả, theo các bản Quốc văn tùng ký (AB.383), Nam âm thảo (VHv.2381).

Khảo dị:
Một khúc đêm khuya tiếng đã chầy,
Nửa chen mặt nước nửa tầng mây.
Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước,
Ngán kẻ phương trời chẳng dứt dây.
Bẻ liễu Thành Đài thôi cũng xếp,
Trồng lan ngõ tối ngát nào hay.
Từ xưa mặt ngọc ai là chẳng,
Chén rượu bên đèn luống tỉnh say.
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Thoảng nghe điệu hát vọng miên man
Nửa đến tầng mây, nửa nước tràn
Sang Tấn bùi ngùi cho Tĩnh Tiết
Rời Hồ uẩn ức hộ Chiêu Quân
Cổng đền bẻ liễu lời nên liễu
Đường tối trồng lan hương phải lan
Người đẹp thở than mà chẳng hiểu
Chong đèn rót rượu quặn tâm can

Đất Văn Lang
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Tú Anh

Trong veo khúc hát, đã bao lần,
Nửa nhập dòng sông, nửa nhập vân.
Bỏ Tấn, thật thương cho Tĩnh Tiết,
Ra Hồ, còn tiếc mãi Chiêu Quân.
“Ngọc Quan bẻ liễu” đâu thành điệu,
“Ngõ tối trồng lan” tự biết thân.
Tri kỷ mấy ai người đẹp nhỉ,
Bên đèn chuốc rượu rất ân cần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đồng Thành

Mấy lần khúc hát đã nghe đầy,
Nửa nhập dòng sông, nửa nhập mây.
Bỏ Tấn mà đi thương Tĩnh Tiết,
Theo Hồ ra ải tiếc Chiêu Quân.
Thành Đài bẻ liễu đâu thành điệu,
Ngõ tối trồng lan hương ngất ngây.
Mặt ngọc từ xưa tri kỷ hiếm,
Bên đèn chén rượu uống cho say.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Khúc ca nghe lại mấy lần
Nửa lan nước biếc nửa lồng mây xanh
Về Hồ ai tiếc Chiêu Quân
Mũ quan bỏ lại thương thân Đào Tiềm
Trồng lan ngõ vắng riêng thơm
‘‘Ngọc Quan bẻ liễu’’ tiếng buồn khôn mong
Đèn khuya chuốc rượu ân cần
Dễ đâu tài tử, mỹ nhân tương phùng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời