Dưới đây là các bài dịch của Đất Văn Lang. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 40 trang (398 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan) (Lý Thương Ẩn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Nhịp 4-3:
Khó gặp nhau thời cũng khó xa
Gió đông khó rụng hết ngàn hoa
Con tằm còn sống tơ còn nhả
Ngọn nến chưa tàn lệ vẫn sa
Soi kính sớm mai, buồn tóc bạc
Ngâm thơ đêm vắng, lạnh trăng ngà
Bồng lai chẳng mấy đường đi tới
Chim hỡi ân cần nhắn hộ ta

Nhịp 3-4:
Gặp cũng khó chia ly cũng khó
Gió đông thưa chẳng khiến hoa tàn
Con tằm chết chót tơ còn vướng
Ngọn nến tàn dư lệ chửa tan
Sớm ngắm gương buồn thưa tóc bạc
Đêm ngâm thơ nhạt lạnh trăng vàng
Bồng lai đó có xa gì mấy
Chim giúp lời ta nhắn gởi nàng

Ảnh đại diện

Nguyên đán (Thành Thái hoàng đế): Bản dịch của Đất Văn Lang

Đầu năm trời nắng trắng mây bay
Cảnh sắc huy hoàng sáng đẹp thay
Ngập điện khí lành, khăn áo hội
Tràn triều gió nhẹ, lọng cờ lay
Trời xanh biển lặng mùa tươi tốt
Ngoài vững trong yên sống đủ đầy
Phép nước ôn hoà dân thoải mái
Xuân tràn khắp cửa vạn điều may

Ảnh đại diện

Khẩn cầu (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Vòng đao kiếm ít lành nhiều dữ
Hoạ may trời muốn giữ người trung
Giúp trăm trận thắng oai hùng
Duỗi chân chiến mã ung dung ngủ khềnh
Trong ngoài trại cung tên đều gác
Bốn phương trời gió cát cũng ngưng
Trăng lu sau lớp cờ mừng
Gió sau lưng thổi, chiến công về thành
Núi Yên khắc đề danh trên vách
Sông Ngân chùi rửa sạch cung đao
Trong triều lễ nhạc đón chào
Khải hoàn như sấm rền vào muôn dân
Đắn đo xét xa gần công trạng
Vua truyền theo thứ hạng thưởng ngay
Phu thê cùng hưởng lộc này
Đắng cay rồi cũng vui vầy hiển vinh
Thiếp chẳng dại làm mình làm mẩy
Chàng cũng đâu ruồng rẫy làm cao
Này đây thiếp cởi chiến bào
Còn đây là chén rượu đào vui chung
Thiếp vì chàng chải bung búi vấn
Thiếp vì chàng thoa phấn tươi hồng
Giở khăn lệ cũ cùng trông
Kể lời thơ cũ cạn nông tình sầu
Tình xưa lại khắc sâu tình mới
Chén tình này cạn với nhau thôi
Chầm chậm rót, cạn lại bồi
Say sưa mình hát từng hồi giao duyên
Đối ngâm đối ẩm liền canh nhé
Chín ly này thề sẽ cùng nhau
Bên nhau mãi đến bạc đầu
Gần nhau cho bõ lúc sầu xa nhau
Cảnh gươm giáo đào sâu chôn chặt
Thời thái bình đối mặt ngâm nga
Giấc mơ này gởi người xa
Ôi làm được thế đáng là trượng phu!

Ảnh đại diện

Nguyện ước (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Kìa đôi uyên lội ngang bãi sậy
Chẳng lìa nhau một mảy may nào
Trên sông cặp yến bay cao
Bạc đầu vẫn quyến luyến nhau đó chàng
Có loài bay phải cùng kết cánh
Có loài bò phải sánh bước chân
Liễu sen không cánh không chân
Mùa hoa cùng nở, gió vần cùng nghiêng
Loài vô tánh kết duyên còn thế,
Giống hữu tình chẳng lẽ sao đây
Ước chi chàng thiếp sau này
Như chim liền cánh như cây liền cành
Rồi khi thác cùng sành cùng mộ
Còn hơn là sống khổ chia ly
Gần nhau dù có thác đi
Còn hơn sống phải người đi kẻ rầu
Xin chàng chớ bạc đầu thêm nhé
Thiếp cũng nguyền giữ vẻ trẻ trung
Cầu xin hai bóng hoà chung
Chàng đi đâu thiếp nguyện cùng theo chân
Đạo Phu thê Quân thần cùng sớt
Cùng chung lo nợ nước tình nhà
Nằm gai nếm mật xông pha
Xả thân giặc bón sơn hà thêm xanh

Ảnh đại diện

Ưu lão (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Hoa vàng rụng mấy mùa sương
Lan vườn thôi hái, tảo đương thơm dần
Sửa khăn áo dạo sân vui gượng
Ngước mắt nhìn thiên tượng mà lo
Làn mây loãng mỏng như tơ
Sao Sâm lúc tỏ lúc mờ mờ loang
Sao Bắc Đẩu xoay ngang từng lúc
Dòng Ngân Hà khi đục khi trong
Trăng soi giường trống cô phòng
Trơ trơ bốn phía gió lồng vách lay
Dáng ngọc phai tháng ngày cách biệt
Xưa hình chàng bóng thiếp không rời
(Xưa thiếp chàng khắn khít không rời)
Sâm Thương giờ cách hai nơi
Người thân chinh phụ, kẻ đời chinh phu
Xuân này gió hầu như vắng biệt
Ôi mùa lành, luyến tiếc vuột đi
Mẫu đơn vàng tía qua thì
Ngưu Lang Chức Nữ lỡ khi tương phùng
Gái lầu tây chưa từng trâm lược
Trai nhà bên đã rước về đông
Cảm thương trăng rọi buồng không
Bỏ trôi năm tháng khuê phòng có nhau
Thời tươi đẹp vốn mau xa hút
Thuở thanh xuân cũng vụt trôi xuôi
Xuân tàn thu đến nối đuôi
Tao phùng ly biệt thoắt vui thoắt buồn
Thu - ly biệt thường luôn sóng bước
Bồ liễu mềm gượng được bao lâu
Khi nàng sương điểm mái đầu
Tóc chàng cũng bạc rối nhàu xác xơ
Ai cũng phải mắt mờ tóc bạc
Nhan sắc tàn chẳng khác nụ hoa
Tiếc từng ngày tháng trôi xa
Tiếc thời tươi đẹp đã qua chẳng về
Buồn bạc phận mỏng bề xuân sắc
Mơn mởn xuân mà thoắt đã già
Nhớ lầu hương nụ cười hoa
Lầu hoa cũng cởi lụa là hương loang
Trách trời đất gieo ngang bủa trái
Khiến đất bằng thoắt trải phong ba
Phong ba hờn trách trời già
Rầu mình chưa lắng rầu sa tới chàng

Ảnh đại diện

Hoài nghi (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Hận chưa thuộc phép thu đất lại
Hận chẳng am thuật rải khăn bay
Lòng thành hoá đá mai nay
Không còn nước mắt đắng cay trên lầu
Lúc quay đầu ngắm mầu liễu thắm
Tiếc chưa can chàng hám công hầu
Ai ngờ vạn cách ngàn sầu
Lòng chàng biết có tâm đầu cùng chăng
Nếu chàng nghĩ y rằng như thiếp
Thì đôi mình trách nghiệp cho ai
Thiếp như hoa hóng nắng mai
E chàng là nắng lúc phai lúc vàng
Khi nắng nhạt hoa càng vàng võ
Khi nắng tràn hoa rõ vàng tươi
Xoay đầu theo nắng mỉm cười
Sao đành đi mãi để người khóc hoa
Nắng xa hoa cố cưỡng già
Mỏi mòn đợi nắng gục ra dưới tường

Ảnh đại diện

Vọng tầm (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Vị chua cay mỗi ngày thêm nặng
Rõ vì chàng dù chẳng ai mong
Vì chàng lệ thiếp đôi dòng
Vì chàng chiếc bóng cô phòng tủi thân
Thân thiếp chẳng được gần trướng gấm
Lệ thiếp chưa được thấm khăn chồng
Chỉ hồn trong giấc mơ mòng
Đêm đêm lần tới bến sông tìm chàng hoài
Tìm chàng ở Dương Đài đường bộ
Tìm chàng nơi Thương Phố bến xưa
Bao phen mừng rỡ say sưa
Thiếp ôm gối mộng giữa mùa xuân phong
Khi tỉnh giấc hận không bằng mộng
Ải Hàm sông Lũng sống bên chàng
Mộng đi sợ đứt bàng hoàng
Mộng về sợ giấc mơ hoang không thành
Tơ lòng thiếp chẳng manh nào đứt
Chưa bao giờ một phút xa rời
Lòng gần mà chẳng thấy người
Lên lầu nhìn mãi đất trời vần xoay
Phía Nam bãi mọc đầy tần trắng
Cỏ dâu dầm trong nắng vàng xanh
Nửa làng khói bụi chiến tranh
Bầy cò đậu bãi cát hanh loạn hàng
Phía Bắc ruộng nửa hoang nửa sạm
Đường cái quan vài trạm dừng chân
Cây cùng núi giảm sắc xuân
Lầu sông tiếng sáo khẽ ngân nga buồn
Phía Đông lá ngập sườn núi vắng
Trĩ vội bay, mai lặng ngả theo
Núi mù khói phủ buồn teo
Gió tây đưa tiếng chim reo não lòng
Phía Tây nước uốn vòng nhiều khúc
Buồm quay về, nhạn vút bay đi
Rừng thông đứt nối từng khi
Cồn xanh khuất dạng người ly hương rồi
Dõi mắt nhìn cùng trời cuối đất
Cứ lầu cao lật đật xuống lên
Mây ngăn nỗi nhớ, tầm nhìn
Làm sao lầu vắng nối liền biên khu

Ảnh đại diện

Thất vọng (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Lòng buồn chán chuyện nào cũng kệ
Phấn son còn bê trễ không dồi
Nữ công gia chánh buông trôi
Gối uyên khăn bướm lần hồi chẳng xong
Sớm lại tối tựa song biếng nói
Bên song buồn lại nhói tim đau
Vắng chàng còn thiết chi đâu
Má hồng môi đỏ thắm màu...ai thương
Khi trang điểm nhìn gương càng hận
Càng tủi mình lận đận chia phôi
Hằng Nga, Chức Nữ lẻ đôi,
Cung trăng lạnh ngắt, bồi hồi giọt ngâu.
Sầu lớp lớp đành xâu làm gối
Nhớ trùng trùng đành thổi làm cơm
Mượn rượu đắng, mượn hoa thơm
Sầu đông rượu nhạt, sầu nồm hoa phai
Cầm sáo trúc thổi hoài tiếng vỡ
Ôm đàn tranh chẳng nỡ khảy dây
Xót đường gai góc đó đây
Hành trang trĩu nặng vai gầy gian lao
Chim cuốc gọi khơi trào nước mắt
Trống tiều khua nhịp thắt buồng gan
Võ vàng tiều tuỵ dung nhan
Trái ngang mới biết vô vàn chua cay

Ảnh đại diện

Sầu muộn (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Sầu này chẳng thốt nên câu
Đèn chong bóng chiếc giọt sầu rơi nhanh
Gà eo óc năm canh lạnh vía
Hoè phất phơ bốn phía đổ râm
Khắc lâu đằng đẵng bằng năm
Sầu dài dằng dặc tợ gầm biển xa
Hương gượng đốt hồn hoà theo khói
Người gượng soi hình cỗi trước gương
Sắt cầm gượng gảy mà thương
Dây loan phượng đứt, dây uyên ương chùng
Mượn gió đông hoà cùng tình mọn
Tấm lòng vàng gởi ngọn núi Yên
Núi Yên chẳng được nối liền
Nhớ chàng dằng dặc tợ xuyên đường trời
Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu,
Thiếp nhớ chàng đau đáu chờ mong
Cảnh buồn người cũng nao lòng.
Vòm cây sương phủ, dế cùng mưa than
Sương như búa, bổ phang dương liễu
Mưa như cưa, cắt xẻo ngô đồng
Chìm trời lạc gió trên không
Sương mù lạnh vách trùng gồng mình rên
Chuông chùa xa điểm lên vời vợi
Tiếng trùng đêm đếm mỗi hạt mưa
Gió phang tàu chuối xé tưa
Gió xuyên khe cửa, gió khua dải rèm
Bóng hoa động trên rèm trăng chiếu
Hoa soi trăng yểu điệu trắng hồng
Nguyệt hoa hoa nguyệt trêu chòng
Ngắm hoa thưởng nguyệt mà lòng quặn đau

Ảnh đại diện

Vọng tưởng (Đặng Trần Côn): Bản dịch của Đất Văn Lang

Xuân nối xuân thư qua thư lại
Xuân nay tàn, thư đợi uổng công
Nhạn về, thư mỏi mòn trông
Nghe sương, đan vội áo bông sợi dầy
Gởi cánh hồng gió tây giật ngược
Hóng ngoài xa mưa ướt tuyết hàn
Màn mưa trướng tuyết gian nan
Xót chàng lạnh lẽo, khó an giấc nồng
Thư bọc lụa gói xong lại mở
Bói gieo tiền thấy gở lại gieo
Chiều tà chiếc bóng hắt theo
Trăng khuya gối lẻ rối nhèo tóc mây
Nào đến nỗi hồn bay phách lạc
Mà buông tuồng nhếch nhác ngáo ngơ
Trâm rơi tóc xoã ơ thờ
Eo thon váy trễ bơ phờ tấm thân
Trưa lần bước quanh sân lặng lẽ
Chiều vén rồi buông nhẹ dải mành
Vén - trông thước báo tin lành
Buông - ngồi tâm sự quẩn quanh với đèn
Đèn dẫu biết, bõ bèn chi chớ
Lòng biết lòng vụn vỡ sầu đau

Trang trong tổng số 40 trang (398 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối