Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cây rợp non tiên[1] một nẻo phân,
Đất chăng bụi bụi cỏ êm chân.
Khói xanh bóng tạn[2] xem đang mặt,
Nước biếc duyên ưa ngỡ có thân[3].
Dải non cao chăng khỏi nguyệt[4],
Duềnh sông thẳm một dường xuân.
Chẳng hay người ấy về đâu tá,
Niệm[5] đến Đào Nguyên[6] hỏi chủ nhân.


Sách Thần tiên ký chép, Lưu Thần, Nguyễn Triệu đời Hán vào núi hái thuốc, lạc vào động tiên ở núi Thiên Thai, rồi ở lại cùng các tiên nữ. Ở đây nửa năm, hai ông nhớ nhà tìm đường quay trở về. Sau lại nhớ tiên, tìm đường vào núi Thiên Thai, nhưng không gặp được.

Chú thích:
[1]
Núi có tiên ở.
[2]
Bóng phủ khắp, che khắp.
[3]
Tưởng có thân phận.
[4]
Chả trách được bóng trăng soi.
[5]
Nhớ đến.
[6]
Đào Nguyên: Đào Nguyên 桃源 gọi tắt từ chữ “Đào hoa nguyên” 桃花源 (suối hoa đào), chỉ nơi sống thanh bình, hạnh phúc của người ở ẩn, không vướng bận với đời hoặc cũng chỉ nơi cõi tiên, trong tiếng Việt còn gọi là Nguồn Đào hay Động Đào. Chữ này có xuất xứ từ bài Đào hoa nguyên ký của Đào Tiềm đời Tấn (Trung Quốc) viết về chuyện một ông chài ở Vũ Lăng, tỉnh Hồ Nam, lạc vào một dòng suối, thấy hai bên hoa đào trôi ra rất nhiều, bèn đi ngược lên nguồn vào trong hang núi, tới đầu nguồn thấy có làng xóm và dân cư ăn mặc theo trang phục đời Tần, hỏi thăm thì người ở đó nói rằng tổ tiên họ tránh chính sự hà khắc của Tần Thuỷ Hoàng, chạy vào đó sinh sống, tới lúc đó đã đời rồi và sống rất vui vẻ hạnh phúc. Người đánh cá về thuật chuyện lại với mọi người. Về sau quan huyện mấy lần muốn vào lại Đào Nguyên nhưng không tìm được lối vào cửa động nữa.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]