Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đất Lam Kiều[1] ngỡ ngàng khó bước,
Động Đào Nguyên[2] lạch nước quanh co.
Trách mình không đắn nỏ đo,
Rã rời duyên nợ, oan chưa, hỡi trời!


Khảo dị:
Đất Lam Kiều ngỡ ngàng khó bước,
Động Đào Nguyên lạch nước quanh co.
Tới đây trăm sự ngàn sự muôn lo,
Thuyền từ bi đưa người qua biển khổ, khó dò lạch sông
.


Chú thích:
[1]
Tên một chiếc cầu thuộc huyện Lam Điền, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc. Theo Thái bình quảng ký, Bùi Hàng đời Đường gặp nàng Vân Kiều và được nàng tặng một bài thơ trong đó nói Lam Kiều chính là nơi động tiên. Bùi Hàng đi đến Lam Kiều gặp người đẹp và Vân Anh (em Vân Kiều), hai người kết duyên và sau đó lên cõi tiên. Do điển này, Lam Kiều được dùng để chỉ nơi người đẹp ở hoặc để nói việc nhân duyên, việc trai gái gặp gỡ nhau mà sau nên vợ nên chồng.
[2]
Đào Nguyên: Đào Nguyên 桃源 gọi tắt từ chữ “Đào hoa nguyên” 桃花源 (suối hoa đào), chỉ nơi sống thanh bình, hạnh phúc của người ở ẩn, không vướng bận với đời hoặc cũng chỉ nơi cõi tiên, trong tiếng Việt còn gọi là Nguồn Đào hay Động Đào. Chữ này có xuất xứ từ bài Đào hoa nguyên ký của Đào Tiềm đời Tấn (Trung Quốc) viết về chuyện một ông chài ở Vũ Lăng, tỉnh Hồ Nam, lạc vào một dòng suối, thấy hai bên hoa đào trôi ra rất nhiều, bèn đi ngược lên nguồn vào trong hang núi, tới đầu nguồn thấy có làng xóm và dân cư ăn mặc theo trang phục đời Tần, hỏi thăm thì người ở đó nói rằng tổ tiên họ tránh chính sự hà khắc của Tần Thuỷ Hoàng, chạy vào đó sinh sống, tới lúc đó đã đời rồi và sống rất vui vẻ hạnh phúc. Người đánh cá về thuật chuyện lại với mọi người. Về sau quan huyện mấy lần muốn vào lại Đào Nguyên nhưng không tìm được lối vào cửa động nữa.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]