Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi tôn tiền tử vào 15/06/2020 15:27

Gió vàng ngắt cánh loa lê,
Hồn ta lững thững đi về Đào Nguyên.
Trầm bay hương khói u huyền,
Lòng say bỡ ngỡ, xui thuyền về đâu?


Mây năm sắc lập loè trên núi bạc,
Ngày chim ca thảnh thót khúc vui vầy.
Đây, hoa đào rơi rắc phấn hương bay,
Cỏ ẻo lả nghiêng mình qua gió lướt.
Hồ lặng lẽ, liễu vờn soi bóng nước,
Đào Nguyên ơi, bát ngát cả hương bay.
Đào Nguyên ơi, lãng đãng mấy từng mây.
Muôn cánh tuyết, muôn tiên đi lả lướt,
Bầu rượu ngọt say men tình lướt mướt,
Đàn muôn dây đưa khúc nhạc du dương.
Có những đêm trăng tỏ gội lên vườn,
Cây lấp loáng chói loà trên lá bạc.

Có những buổi thu về hơi gió hắt,
Đào Nguyên ơi, cúc nở trắng vườn hoa.
Vài bướm trôi qua kẽ lá chiều tà,
Nắng vàng nhạt vướng trên tàn liễu rủ.
Con hoàng điểu trên cành tơ trúc cũ,
Đàn bạch nga bơi lội giữa hồ trong.
Có những khi trăng ngủ ở cành tùng,
Sương lác đác rơi trên tàu lá nhỏ,
Có những lúc Đông về trên thảm cỏ,
Lá vàng rơi từng chiếc để trơ cành.
Đào Nguyên ơi, đây suối ấm trong xanh,
Nước gờn gợn chảy qua muôn khối đá.

Từng cánh nhỏ hoa đào rơi lả tả,
Suối đào trôi róc rách giữa ngàn cây.
Buổi Đông tàn vờ vật gió vờn bay,
Có đôi phượng hoàng về trên đỉnh núi.
Người khách lạ ngại ngùng lòng chỉ rối,
Thuyền nan trôi nhè nhẹ giữa dòng mơ.
Ngư phủ ngồi gác mái dạ bơ vơ,
Ôi lạc lối, tìm đâu ra ánh sáng.
Nhưng xa thẳm muôn hào quang lấp loáng,
Đào Nguyên đây, thấm thía biết bao tình,
Đào Nguyên đây, suối ấm nước vờn xanh.
Đưa thuyền khách trần gian vào động phủ.
Đây, một chiếc nhạn về trên tổ cũ,
Đây, một đoàn oanh hát tiếng ly ca,
Đây, một nàng tiên nữ uốn mình hoa.
Hương bát ngát dật dờ say thế tục.
Một con khiếu ngang trời đưa cánh vút.
Mấy tầng mây loà ánh sáng vàng tươi,
Bên khóm tùng đùa rỡn một đoàn nai,
Vài thỏ trắng lẩn mình trong lá sớm.
Sen bát ngát hồ trong pha bóng lộn,
Gió lơ thơ tơ trúc rủ bên thềm.
Đào Nguyên ơi, ngào ngạt vị hương tiên,
Bàn cẩm thạch mâm vàng nâng chén ngọc.
Con bạch hạc nghiêng bầu tiên nhẹ rót,
Chập chờn đôi cánh tuyết múa vui vầy.
Ánh lưu ly giải ngọc phủ cành cây.
Gió lưởng vưởng, hương trời đùa cỏ đất.
Đàn hoàng oanh thổi lên muốn tiếng nhạc,
Mấy nàng tiên uyển chuyển tấm thân ngà,
Và nhịp nhàng ca múa uốn mình hoa.
Chàng ngư phủ say sưa hồn lạc phách.
Ôi, Đào Nguyên, Đào Nguyên vừa lỡ bước.
Kẻ phàm nhân ngây ngất thú vui vầy.
Đào Nguyên ơi, hương vị quyến mê say,
Hoa vạn sắc, phủ cành sương ướt lệ.
Dòng suối thơm đang âm thầm kể lể,
Cây tùng say trước gió, lá tùng xao.
Đào Nguyên ơi, vô vạn cánh hoa đào,
Ngây ngất lắm, mê ly trong ảo mộng.

Khách vườn đào trở lại chốn trần gian,
Gió phất phơ rủ xuống nắm xương tàn.
Ngàn muôn tiếng ly ca còn đồng vọng,
Nhưng hào quang khói toả ánh muôn hoa.
Phàm trần ơi, đây suối lệ tran hoà,
Dừng bước lại, người thơ càng ảo não,
Đào Nguyên đâu? - cho tâm hồn lảo đảo?
Vài thi nhân vơ vẩn mộng huyền thôi.
Đào Nguyên đâu? - muôn sắc dệt mây trời?
Người lữ thứ tưởng chừng lòng lạnh lẽo.
Đào Nguyên đâu? - hương hoa cùng nhạc điệu?
Người mơ say nằm giữa cõi trần gian.
Nhà thi nhân rơi giữa cảnh điêu tàn,
Nhắm mắt lại cho hồn về động phủ.
Cho tưởng tượng dâng lên đường lối cũ.
Uống men tình trong những cốc say sưa.
Đào Nguyên đâu, còn đâu nữa bây giờ.
Người vẫn nhớ không tìm ra dấu vết.

Những đêm buồn trăng ngủ dưới lòng sông,
Những canh khuya gió rét lạnh tê lòng,
Trong những chiếc thuyền chèo lơ lửng mái.
Khách tìm tiên trên nước thu biếng chảy,
Đàn ngân nga theo gió lững lờ bay.
Hơi rượu nồng trong cốc uống mê say.
Cho lảo đảo ngả mình vào khoái lạc.
Cho điên cuồng, ôm ghì trong tay sắc.
Mây vờn trôi, và nước cũng đưa qua,
Mộng sáng hẳn cho lòng người bỡ ngỡ.
Đào Nguyên đâu? tàn canh mầu rực rỡ.
Biến sau lần dâm uế của đêm trăng
Những canh khuya trong quán trọ âm thầm,
Khách trăn trở đi về cùng khói thuốc.
Có những lúc tiệc vui say lướt mướt,
Hồn lên cao, tìm lại cảnh Đào Nguyên,
Nhưng còn đâu phấp phới áo muốn tiên,
Thân chết lịm giữa đêm tàn rũ rượi.
Cả xác thịt cả tâm hồn uể oải,
Cả tay chân biến động, cả linh hồn,
Cũng lả dần theo cốc rượu đêm sương.
Đào Nguyên hỡi, đâu còn lưu luyến nữa?
Những khói thuốc u huyền trong khói lửa,
Tàn canh khuya đầu ngả gục bên đèn.
Đào Nguyên ơi! đâu nữa động Đào Nguyên?
Hồn đau khổ đến tìm nơi nghỉ bước?
Người thi sĩ của mây đưa gió rước,
Lê gót mòn buồn bã những đêm sương.
Muôn lòng sâu rên rỉ tiếng thê lương.
Tìm cứu cánh đời mình trong mộng ảo,
Muốn anh dũng lăn thân vào gió bão,
Trùng ải quan xa vắng lạnh thận tàn,
Đây, Đào Nguyên trong giây phút mê man.
Nhưng nước cuốn thuyền đời trôi mãi mãi,
Thời gian qua không bao giờ trở lại,
Đào Nguyên ơi!... đâu nữa vạn hương hoa?
Đào Nguyên ơi! - lẵng đẵng bóng trăng ngà!


Hà Nội, 1941

Nguồn: Phạm Thanh, Thi nhân Việt Nam hiện đại (quyển thượng), NXB Xuân Thu, 1990