Bình luận nhanh 1

Minh Chu23/02/2021 16:44
Động Đào Nguyên phong vị có thừa, Thực là nơi người ở từ xưa. Riêng một thú cỏ hoa như vẽ Cây cỏ tự sinh không thuế má, Cháu con hoài đọc sách còn kia. Đóa hồng mây ướt thoáng ánh sao nhà. Mặt trời sớm…

Non nhân nước trí[1],
Động Đào Nguyên phong vị có dư.
Thực là nơi thái cổ nhân cư[2],
Riêng một thú cỏ hoa như vẽ.
Thảo mộc tự sinh vô thuế địa,
Tử tôn trường độc vị thiêu thư.[3]

Đoá hồng vân[4] thấp thoáng bóng tỉnh lư[5],
Mặt trời sớm soi miền thôn dã.
Non nước ấy ai là chẳng hả,
Trải giang hồ một lá thuyền ngư.
Vui chơi tuỳ thích người ưa.


Đào Nguyên: Đào Nguyên 桃源 gọi tắt từ chữ “Đào hoa nguyên” 桃花源 (suối hoa đào), chỉ nơi sống thanh bình, hạnh phúc của người ở ẩn, không vướng bận với đời hoặc cũng chỉ nơi cõi tiên, trong tiếng Việt còn gọi là Nguồn Đào hay Động Đào. Chữ này có xuất xứ từ bài Đào hoa nguyên ký của Đào Tiềm đời Tấn (Trung Quốc) viết về chuyện một ông chài ở Vũ Lăng, tỉnh Hồ Nam, lạc vào một dòng suối, thấy hai bên hoa đào trôi ra rất nhiều, bèn đi ngược lên nguồn vào trong hang núi, tới đầu nguồn thấy có làng xóm và dân cư ăn mặc theo trang phục đời Tần, hỏi thăm thì người ở đó nói rằng tổ tiên họ tránh chính sự hà khắc của Tần Thuỷ Hoàng, chạy vào đó sinh sống, tới lúc đó đã đời rồi và sống rất vui vẻ hạnh phúc. Người đánh cá về thuật chuyện lại với mọi người. Về sau quan huyện mấy lần muốn vào lại Đào Nguyên nhưng không tìm được lối vào cửa động nữa.


Chú thích:
[1]
Sách Luận ngữ, tiên Ung dã, Khổng Tử nói: “Nhân giả nhạo sơn, trí giả nhạo thuỷ” 仁者樂山,智者樂水 (Người nhân thích núi, người trí thích nước).
[2]
Nơi người đời thái cổ ở.
[3]
Chữ Hán: 草木自生無稅地,子孫長讀未燒書. Nghĩa: Cây cối tự mọc ở chỗ đất không nộp thuế, Con cháu đọc mãi những sách chưa đốt (nhắc chuyện Tần Thuỷ Hoàng đốt sách).
[4]
Mây hồng.
[5]
Chữ Hán: 井閭. Nghĩa: Xóm ngõ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]