Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cùn cùn sắc sắc,
Cắt được thì thôi.
Nín lặng nghe tôi,
Đọc vè đàn bà nhác.
Ăn no ngồng xác,
Vừa nhác vừa lười.
Không ai nói với một lời,
Mặc lòng mặc sắc ăn chơi tưng bừng.
Váy thì không hở gót chân,
Áo thì gấu lịch năm thân viền tà.
Có đôi dải yếm bỏ qua,
Cu quơ cụm rụm cũng là trầu cau.
Khăn ngang bỏ múi về sau,
Có bộ tóc mướn trên đầu mới xinh.
Răng đen má đỏ hồng hồng,
Đến khi có chồng mới rõ nhác siêng.
Vợ chồng cắp áo ăn riêng,
Mần ăn lỏng chỏng ngửa nghiêng cửa nhà.
Chợ Hôm có một cây da,
Chiều chiều gió mát lại ra hóng nồm.
Ai thuê đi làm,
- “Mắc công việc vặt”.
Việc nhà nhúc nhắc,
Lại muốn ăn ngon.
Đến khi có con,
Không ai thuê mượn.
Mặt trời lên tám trượng,
Chưa xỏ chân giày.
Bồng con trên tay,
Miệng thì hóng chó.
Đi ra đầu gió,
Thì thấy khai khai.
Tóc vấn mép tai,
Váy xoay khu ốc.
Ai làm mà cực,
Đất hỡi trời hời.
Cái tiếng để đời:
Là đàn bà nhác!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]