Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Quan quang tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào 24/01/2026 13:26
路窮綠水復青山,
終覺乾坤是大閑。
金鼓忽逢人兢渡,
萍蓬尚唱我陽關。
荷風枕角清香過,
梅雨篷頭白打潸。
念切太和趨進日,
菖蒲獻壽出朝班。
Lộ cùng lục thuỷ phục thanh san,
Chung giác càn khôn thị đại nhàn,
Kim cổ hốt bồng nhân căng độ.
Bình bồng thượng xướng ngã Dương Quan,
Hà phong chẩm giác thanh hương quá,
Mai vũ bồng đầu bạch đả san,
Niệm thiết Thái Hoà xu tiến nhật,
Xương bồ hiến thọ xuất triều ban.
Đường xa vời, hết sông biếc lại núi xanh,
Mới biết đất trời quả là rộng lớn.
Chuông trống gặp người khua tranh qua sông,
Trôi nổi tựa bèo cỏ, vẫn hát khúc Dương Quan.
Gió mang hương sen thoảng qua bên gối,
Cơn mưa mai gõ râm ran vào mái thuyền.
Lòng luôn nghĩ đến ngày vào điện Thái Hoà,
Xương bồ mừng thọ, đứng dưới sân triều.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 24/01/2026 13:26
Đường xa núi thẳm, tiếp sông ngàn,
Mới biết vô cùng cõi thế gian.
Chiêng trống người qua, vang tiếng đón,
Bình bồng tôi hát khúc Dương Quan.
Gió sen bên gối đưa hương thoảng,
Mưa hạ đầu song gõ điệu tràn.
Da diết Thái Hoà khi hội ngộ,
Xương bồ mừng thọ giữa triều ban.

Hình: Dương Quan ngày nay
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.