1284.28
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Thịnh Đường
76 bài trả lời: 67 bản dịch, 9 thảo luận
103 người thích
Từ khoá: nhớ nhà (39) trăng (206) thơ sách giáo khoa (452) Văn học 9 [1990-2002] (58) Ngữ văn 7 [2003-2017] (30)

Đăng bởi Vanachi vào 01/06/2004 21:06

靜夜思

床前明月光,
疑是地上霜。
舉頭望明月,
低頭思故鄉。

 

Tĩnh dạ tứ

Sàng tiền minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.

 

Dịch nghĩa

Đầu tường trăng sáng soi,
Ngỡ là sương trên mặt đất.
Ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng,
Cúi đầu lại thấy nhớ quê nhà.


Thuở nhỏ, Lý Bạch thường lên đỉnh núi Nga Mi ở quê nhà ngắm trăng. Từ năm 25 tuổi, ông đã xa quê và xa mãi. Bởi vậy, cứ mỗi lần thấy trăng là nhà thơ lại nhớ tới quê nhà.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 8 trang (76 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của lê anh thức

Đầu giường ánh trăng sáng
Ngỡ mặt đất phũ sương
Ngước đầu nhìn trăng sáng
Cuối đầu nhớ cố hương

Trước một trí tuệ vĩ đại tôi cuối đầu
Trước một trái tim vĩ đại tôi quỳ gối
34.67
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Phong

Trước giường trăng sáng rỡ,
Ngờ đất bốc hơi sương;
Ngẩng đầu nhìn trăng tỏ,
Gục đầu nhớ cố hương.

24.50
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của motsach123

Trăng sáng-trăng rọi đầu giường
Trở mình nhìn đất ngỡ sương phủ đầy
 Ngẩng đầu mà ngắm trăng này
Cuối đầu nhớ những tháng ngày ở quê

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Trước giường vằng vặc bóng trăng,
Ngỡ đâu mặt đất sương giăng là đà.
Ngẩng đầu ngắm dải trăng ngà,
Cúi đầu chạnh nhớ quê nhà xa xưa.

35.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Võ Quốc Tín

Đầu giường ngắm bóng trăng soi
Màn sương cứ ngỡ như rơi mặt đường
Ngẩng đầu trăng sáng như gương
Cúi đầu lại nhớ quê hương quá chừng.

53.40
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bình chọn

Bài này hay đấy! M thích bài này! Cứ mỗi khi đọc bài này ko nhịn được cười, lại nhớ đến mẩu truyện cười của chú Thoòng ,sau khi thua bạc nhẵn túi gặp bài thơ này đã cảm tác như sau:
  "Lúc đầu vô sòng bạc,
Có mười ba ngàn hơn.
Ngẩng đầu mồ hôi lạnh,
Cúi đầu thua sạch trơn!".


Cả cô mày cũng còn thích nữa là tao!
"Ánh trăng mờ khuyết gọi đêm tàn
Vu vơ làn gió mãi đi hoang
Thành sương giăng phủ sầu canh vắng
Tâm hồn lãng đãng khói hương tan !"
33.33
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nắng Xuân

Đầu giường thấp thoáng bóng trăng
Thi nhân mơ tỉnh trong làn khói sương
Ngẩng lên trăng sáng như gương
Cúi đầu tưởng nhớ cố hương ngậm ngùi.

24.50
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ưu Đàm Vô Hoa

Đêm qua sân trước thềm này,
Trăng mênh mang đất ngỡ đầy hơi sương.
Ngước nhìn trăng sáng như gương,
Cúi đầu lệ nhớ quê hương khôn cầm.

24.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh-Việt

Đầu giường ánh trăng sáng,
Ngỡ rằng đất lên sương.
Ngẩng đầu trông trăng tỏ,
Cúi đầu nhớ cố hương.

23.50
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Bá Chiểu

Ánh trăng ngân đầu giường
Ngỡ mặt đất ngần sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương

Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
23.50
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 8 trang (76 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối