Bình luận nhanh 66

Thạch "Trung Tình"23/06/2026 22:30
Cảm Nghĩ Sau Khi Đi Qua Cam Sàn nhà ai dạ quang Đất lành sao rải cám Ngẩng đầu nhìn trăng nám Cuối đầu ngó thấy cam Dịch Trăng khuya tựa gửi đầu giường Đất cằn ai rải giọt sương dịu hiền Ngẩng đầu…
Thạch "Trung Tình"23/06/2026 21:58
Trăng khuya tựa gửi đầu giường Đất cằn ai rải giọt sương dịu hiền Ngẩng đầu nhìn ánh trăng nghiêng Cúi đầu đẫm lệ triền miên quê nhà
Trung hiếu24/05/2026 23:57
Trăng sáng rọi trong bài thơ này có từ hán việt nào nghĩa rọi đâu?
Nguyệt29/04/2026 12:32
Mình từng thấy 1 đoạn dịch trong truyện Ô Long Viện, ko nhớ là của ai: Đầu giường ánh trăng rọi Ngỡ mặt đất phủ sương Ngẩng đầu nhìn trăng sáng Cúi đầu nhớ cố hương
Phạm hải12/03/2026 22:52
Đầu giường ánh trăng rọi Ngỡ là đất phủ sương Ngẩng đầu nhìn trăng sáng Cúi đầu nhớ cố hương.
sâm27/11/2025 18:04
kinh á mài, nghe đi nghe mãi cho tốt
"Đầu giường trăng sáng rọi, Ngỡ mặt đất phủ sương. Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương." Nếu mình nhớ k lầm thì sgk Ngữ Văn 7 dịch như vậy
Lợi Thắng13/03/2025 22:03
Đầu giường trăng sáng soi, Giống như là sương trên mặt đất. Ngẩng đầu ngắm nhìn vầng trăng sáng, Cúi đầu lại thấy nhớ quê nhà.
Nguyễn Niềm04/11/2024 12:53
"sàng" là phản. dùng để ngồi thưởng trà. cùng bạn bè luận đàm thơ ca.... không phải là giường để ngủ
Hoàng Hải Nghĩa21/06/2024 23:17
Hay quá lúc nhỏ đườc học chưa biết gì lớn lên mới thấy hay hâhhahahaha

2844.38
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Thịnh Đường
83 bài trả lời: 74 bản dịch, 9 thảo luận
162 người thích
Từ khoá: Ngữ văn 7 [2003-2017] (30) nhớ nhà (41) thơ sách giáo khoa (673) trăng (261) Văn học 9 [1990-2002] (58)

Đăng bởi Vanachi vào 31/05/2004 21:06, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 14/09/2023 17:48

靜夜思

牀前明月光,
疑是地上霜。
舉頭望明月,
低頭思故鄉。

 

Tĩnh dạ tứ

Sàng tiền[1] minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.

 

Dịch nghĩa

Đầu giường trăng sáng soi,
Giống như là sương trên mặt đất.
Ngẩng đầu ngắm nhìn vầng trăng sáng,
Cúi đầu lại thấy nhớ quê nhà.


Đây là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Lý Bạch. Chỉ với hai mươi chữ, bài thơ miêu tả một người lữ khách trong đêm thanh vắng, nhìn ánh trăng trắng như sương rồi nhớ về quê cũ. Bài thơ được sáng tác vào mùa thu năm Khai Nguyên thứ 14 (726), khi Lý Bạch khoảng 26 tuổi và đang ở một quán trọ tại Dương Châu. Thuở nhỏ, Lý Bạch thường lên đỉnh núi Nga My ở quê nhà ngắm trăng. Từ năm 25 tuổi, ông đã xa quê và xa mãi. Bởi vậy, cứ mỗi lần thấy trăng là nhà thơ lại nhớ tới quê nhà. Hai câu đầu viết về ánh trăng và cảm giác ngỡ ngàng của người vừa tỉnh giấc hoặc đang thao thức giữa đêm. Hai câu sau dùng hai động tác đối lập “ngẩng đầu” và “cúi đầu” để chuyển từ cảnh vật bên ngoài vào tình cảm bên trong: ngẩng đầu nhìn trăng, cúi đầu nhớ quê. Bài thơ không sử dụng điển tích cầu kỳ, ngôn ngữ gần với lời nói thường ngày nhưng tình cảm chân thật và dư vị sâu xa.

Ở trên là bản được lưu truyền thông dụng hiện nay, được phổ biến rộng rãi qua Đường thi tam bách thủ, khác hai chữ so với các bản Lý Thái Bạch văn tập, Nhạc phủ thi tập, Vạn thủ Đường nhân tuyệt cú và nhiều tuyển bản đời Tống - Nguyên với câu đầu là “Sàng tiền khán nguyệt quang” 牀前看月光 và câu 3 là “Cử đầu vọng sơn nguyệt” 舉頭望山月.

Chú thích:
[1]
Chữ “sàng” hiện có 5 cách hiểu khác nhau: (1) Phần bao xung quanh miệng giếng mà ta hay gọi là thành giếng, còn gọi là “tỉnh sàng” 井床; (2) Lan can xây xung quanh khuôn viên giếng, còn gọi là “ngân sàng” 銀床; (3) Cửa sổ, do thông nghĩa với chữ “song” 窗; (4) Cái giường để nằm; (5) Thông với “Hồ sàng” 胡床 là một loại ghế ngồi hình yên ngựa, có thể gấp được. Riêng cách hiểu thứ 5 ít hợp lý nhất, các cách còn lại đều có cơ sở. Ở đây tạm hiểu theo nghĩa gốc của chữ “sàng” là cách hiểu nghĩa thứ 4.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 9 trang (83 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Viết Công

Trăng đêm chiếu diệu đầu giường tỏ
Sương gieo đất lạ thuở tha hương
Trăng treo viễn vọng miên trường
Gục đầu quê cũ người tương tư về.


26/09/2024
11.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Phúc Thịnh

Đầu giường áng trăng soi
Ngỡ như đất hoá sương
Ngẩng đầu ngắm trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bình chọn

Bài này hay đấy! M thích bài này! Cứ mỗi khi đọc bài này ko nhịn được cười, lại nhớ đến mẩu truyện cười của chú Thoòng ,sau khi thua bạc nhẵn túi gặp bài thơ này đã cảm tác như sau:
  "Lúc đầu vô sòng bạc,
Có mười ba ngàn hơn.
Ngẩng đầu mồ hôi lạnh,
Cúi đầu thua sạch trơn!".


Cả cô mày cũng còn thích nữa là tao!
"Ánh trăng mờ khuyết gọi đêm tàn
Vu vơ làn gió mãi đi hoang
Thành sương giăng phủ sầu canh vắng
Tâm hồn lãng đãng khói hương tan !"
62.17
Trả lời

Trang trong tổng số 9 trang (83 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9]