Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nữ:
Gặp phải lúc thanh phong minh nguyệt,
Chiếc thuyền con thả riết theo dòng.
Liễu bồ chiếc bóng cô phòng,
Vào hiu ra quạnh tấm lòng thiết tha.

Nam:
Bâng khuâng bát ngát, nghe em hát hữu tình,
Nầy bớ em nó ôi!
Căn duyên tiền định,
Khiến đôi lứa mình gặp nhau.

Nữ:
Ruộng ai thì nấy đắp bờ,
Duyên ai nấy gặp,
Nầy bớ anh nó ôi!
Xin anh chớ khá mỏi chờ,
Em nguyền ở vậy phụng thờ mẹ cha.

Nam:
Đường dài tri mã lực,
Chuông không đánh chuông kêu,
Này bớ em nó ôi!
Nghe em than thở mấy điều,
Dạ anh luống những trăm chiều đau thương.

Nữ:
Trai trung hiếu lo chi thiếu vợ,
Gái chính chuyên nào sợ ế chồng.
Này bớ anh nó ôi!
Em lựa chọn người hữu nghĩa,
Sợi chỉ hồng em mới trao.

Nam:
Anh vốn thiệt là trai quân tử,
Có lẽ nào chẳng xử vẹn tình,
Bớ em ôi!
Anh thề trọn chữ bố kinh,
Anh mà bội nghĩa thánh minh phạt hành.

Nữ:
Rắn có chơn (chân) rắn biết,
Ngọc ẩn đá ngọc hay.
Anh nó ôi!
Lòng anh muốn kết duyên hài,
Khá về thưa lại cậy mai đến nhà.

Nam:
Cũng vì thấy em yểu điệu hường nhan,
Này bớ nàng ôi!
Duyên chàng nợ thiếp tào khang hiệp hoà.

Nữ:
Nước trong leo lẻo lòng em thắt thẻo trăm chiều,
Bớ anh nó ôi!
Anh thương là thương vội, mai chiều cách xa.

Nam:
Trên trời ánh trăng vằng vặc,
Em đừng buộc chặt tấm lòng;
Em ôi!
Gái tơ mà chịu cô phòng uổng thay.

Nữ:
Vị tầm vô giá bửu nan đắc hữu tình lang;
Em nó ôi!
Trời xuôi (xui) nên gặp giữa đàng,
Từ đây chắc phải đa mang khối tình.

Nam:
Thốn tâm hoài vọng thốn tâm sầu,
Này bớ em nó ôi!
Lời anh trót hứa đến bạc đầu cũng chẳng quên.

Nữ:
Nghe dế kêu trong bụi,
Nhớ em thầm tủi dạ này.
Bớ anh ôi!
Tam canh thổn thức nào khuây,
Cũng vì thương nhớ ốm gầy thân em.

Nam:
Chim trên nhành lăng líu,
Phận bồ liễu má đào.
Bớ em nó ôi!
Chỉ điều này đã tay trao,
Anh đây nắm giữ trước sau một lòng.

Nữ:
Trăm năm nhứt nguyện,
Cũng vì trời khiến nợ duyên,
Bớ anh ôi!
Nghe anh than thở ưu phiền,
Ai hoài tấc dạ thuyền quyên hẫn hờ.

Nam:
Ba sanh sẵn định,
Thỉ chung chẳng dám phai tình.
Bớ em ôi!
Vui vầy sum hiệp bạn mình,
Keo sơn khắng khít bố kình từ đây.

Nữ:
Thân em như thể chiếc thuyền trôi?
Linh đinh bể thắm giữa đời,
Bớ anh ôi!
Trước sau anh đã hứa lời chớ quên.

Nam:
Trên trời san dăng tứ phía,
Thế nào nhơn nghĩa chẳng phai.
Bớ em ôi?
Anh mà lòng một dạ hai thì là một ngọn dao phay xử hình.

Nữ:
Thuận mái chèo,
Cớ sao anh có một mình,
Anh nó ôi!
Hỏi thăm quân tử gia đình ở đâu.

Nam:
Qua ngã ba thì đã đến nhà,
Từ đây đến đó còn xa,
Bớ em ôi!
Chớ thi sum hiệp nhứt gia phỉ tình.

Nữ:
Thước kia sông bể dễ đo,
Tấm lòng nhơn thế khó dò,
Bớ anh ôi!
Sợ anh có vợ hẹn hò uổng công.

Nam:
Hôm nầy anh thề có đất trời,
Ai mà dối trá giả lời,
Bớ em nó ôi!
Anh đây chí quyết ở đời cùng em.

Nữ:
Bấy lâu cách trở,
Em thương nhớ chẳng cùng,
Bớ anh ôi!
Ngày nầy hội hiệp trùng phùng,
Trước sau vẹn vê chữ tùng trượng phu.

Nam:
Nguyệt còn khi tỏ khi lu,
Mấy hôm thổn thức ưu tư,
Bớ em bậu ôi!
Gần nhau một thuở hơn tu mười đời.

Nữ:
Dầu cho biển cạn non mòn,
Thuyền quyên giữ tấm lòng son,
Bớ anh ôi!
Đến khi đầu bạc vẫn còn nhớ thương.

Nam:
Cánh chuồn liễu yếu,
Lắm kẻ ấp yêu.
E khi nắng sớm mưa chiều,
Đến hồi nhuỵ úa, chẳng nhiều kẻ thương.

Nữ:
Ai mà lạc lối thuyền tình,
Nào khi thề thết đinh ninh,
Bớ anh ôi!
Theo dòng nước chảy bỏ mình quạnh hiu.

Nam:
Nghe em than ruột gan thắt thẻo,
Lòng anh không bạc bẽo em sao khéo rầy rà.
Bớ bậu ôi!
Anh nguyền trọn dạ đến già chẳng phai.

Nữ:
Thiên sanh nhơn hà nhơn vô lộc,
Địa sánh thảo hà thảo vô căn?
Bớ anh nó ôi!
Đôi đứa ta đã bị sợi xích thằng buộc nên.

Nam:
Sống dương gian mà loan phụng lẻ đôi,
Bớ em ôi!
Thà anh tự ải cho rồi còn hơn.

Nữ:
Anh đừng than lắm,
Tơ hồng chỉ thắm đã xong,
Bớ anh ôi!
Hay là anh ngại hai lòng xa anh.

Nam:
Thuyền xuôi mái mát,
Trai gái đã hiệp hoà,
Bớ em ôi!
Anh về thưa lại mẹ cha cưới nàng.

Nữ:
Mâm trầu hũ rượu, đâu đó đàng hoàng,
Cậy mai đến nói, phụ mẫu tàng là xong.

Nam:
Nước còn khi đục khi trong,
Nhưng anh thề chẳng hai lòng,
Bớ em, liễu bồ nương bóng bá tòng rất xuê.

Nữ:
Bạc tình nhiều kẻ, lẽ ấy thường lề,
Bớ anh ôi!
Đừng thấy nhan sắc mà mê,
Bỏ em hiu quạnh trăm bề nhớ thương.

Nam:
Bạc tiền như phấn thổ,
Nhơn nghĩa tợ thiên kim.
Bớ em ôi!
Chừng nào đá nổi rong chìm,
Thì đành rụng cải rơi kim với nàng.

Nữ:
Xin đừng tham ván bán thoàn,
Đã làm nên việc tào khang;
Bớ anh ôi!
Quý anh hơn bạc hơn vàng,
Anh đừng búng rỷ phụ phàng nghĩa nhau.

Nam:
Vẹn tình sau trước một bước không rời,
Mặc dầu vật đổi sao dời,
Bớ em ôi!
Thì anh cũng nguyện trọn đời mà thôi.

Nữ:
Trách ai ở bạc như vôi,
Để em trông đứng trông ngồi.
Bớ anh ôi!
Chữ tình theo ngọn nước trôi,
Thảm em hiu quạnh cút côi cô phòng.

Nam:
Nhìn trăng, trăng tỏ,
Hóng gió, gió thanh,
Trượng phu giữ một lòng thành,
Bớ em ôi!
Thương em như một cành hoa tươi.

Nữ:
Tấm lòng tráo chác ruột nát gan bầm,
Ai mà phụ chữ tình thâm;
Bớ anh ôi! Để em luống những khóc thầm,
Lệ tuôn lã chã ướt đầm hai vai.

Nam:
Em ôi bớt thảm, em khá giảm chữ sầu,
Ai đâu có dạ cơ cầu;
Bớ bậu ôi!
Xin đừng thao thức canh thâu,
Dầu sao cũng giữ trọn câu chung tình.

Nữ:
Em cũng có mẹ cha,
Xin anh đến nhà thưa lại;
Bớ anh ôi!
Riêng tình ân ái nhơn ngãi chẳng phai,
Song hiềm trắc trở duyên hài, phải cho có mối mai lễ trầu.

Nam:
Bấy lâu anh kén chọn tóc tơ,
Bớ em ôi!
Ngày nầy vừa lứa chẳng chờ,
Trai tài gái sắc nương nhờ với nhau.

Nữ:
Huỳnh kim vạn lượng vị vi quí,
Đắc nhơn nhứt ngữ thắng thiên kim.
Bớ anh ôi!
Hữu tình lang thật khó tìm,
Hôm nầy trời định trọn niềm ân ái.

Nam:
Gia bần tri hiếu tử,
Quốc loạn thức trung thần.
Bớ em ôi!
Xứng đôi vừa lứa muôn phần,
Cơn này mới rõ nghĩa nhân vẹn bề.

Nữ:
Đinh San thuở nọ, làm khó Lê Huê,
Ra đi mà chẳng thấy về,
Bớ anh ôi!
Bạc tình đem thói nỡ chê nghèo hèn.

Nam:
Ngày xưa Trang Tử ý thử vợ nhà,
Thấy trai xinh sao lại đắm sa?
Bớ em ôi!
Bởi ai trước chẳng thiệt thà,
Nên mới đoạn nghĩa thiết tha nỗi gì.

Nữ:
Nam đáo nữ phòng nam tắc tử,
Nữ đảo nam phòng tắc dâm.
Bớ anh ôi!
Thương anh nên lên xuống viếng thăm,
Miệng người nhạo báng kim châm dạ này.

Nữ:
Nhơn tham tài tắc tử,
Điểu tham thực tắc vong.
Bớ em ôi!
Yêu nhau đừng có ngại lòng,
Thế gian đàm tiếu cũng không hại gì.

Nữ:
Ra vào vò võ, ngọn cỏ phất phơ,
Nhớ anh nầy đợi mai chờ;
Bớ quân tử ôi!
Đôi ta duyên nợ hẫng (hững) hờ.
Trách thay Nguyệt Lão xe tơ lạc đường.

Nam:
Hoa sầu héo nhuỵ, giọt luỵ chan hoà;
Bớ em nó ôi!
Căn phần trời định đôi ta,
Em đừng than thở xót xa tấm lòng.

Nữ:
Sống làm chi loan phụng lẻ đôi...
Dứt xong trần thế cho rồi,
Bớ anh ôi!
Nhứt gia chẳng đặng trọn đời đi tu.

Nam:
Một ngày cũng nghĩa tào khang,
Bớ em ôi!
Trăm năm trọn giữ đá vàng cùng nhau.

Nữ:
Lòng em bát ngát, như muối xát gan;
Bớ anh ôi!
Nhìn anh giọt lệ hai hàng,
Đêm nằm thổn thức tấm lòng vàng héo hon.

Nam:
Ngày sáu khắc tư tư thiết thiết,
Đêm năm canh dạ héo gan khô.
Bớ em ôi!
Loan phòng hiu quạnh đơn cô,
Làm sao cho đặng chung vô giao đầu.

Nữ:
Mẹ cha an giấc,
Dừng cho động đất mà mẹ cha hay.
Bớ anh ôi!
Lén nhau yêu ấp đêm nầy,
Giữ sao cho nhẹm việc này xấu thay.

Nam:
Miệng đời mặc kệ họ chê bai,
Bớ em ôi!
Keo sơn đà gắn chặt dạ đây,
Rủi mà em bậu có thai anh nhìn.

Nữ:
Sương sa ngọn cỏ sầu bi,
Thân em nào có quản chi.
Bớ anh ôi!
Dầu cho danh đục sá gì,
Em nguyền một dạ trọn ghì cùng anh.

Nam:
Khoanh tay ngồi dựa cửa em ngó mong,
Bớ em ôi!
Nhìn em vò võ cô phòng,
Nhớ em luống những đôi tròng luỵ tuôn.

Nữ:
Nghe anh phân nước mắt em nhỏ dầm,
Bớ anh ôi!
Nầy mà xa cách biết có tầm đặng không.

Nam:
Nam nhi quân tử,
Hỏi thử ý nàng:
Bớ em ôi!
Hôm nầy nên nghĩa tào khang,
Vậy chớ đến sau còn giữ tấm lòng vàng hay không.

Nữ:
Thuyền quyên thục nữ,
Quyết chữ cang thường.
Đã rằng nên cuộc tào khương,
Bớ anh ôi!
Thương nhau thì phải trọn thương đến cùng.

Nam:
Em ôi, em đừng nghi ngại thiệt hơn,
Anh đây son sắt chẳng sờn, cùng nhau vui một chữ dươn,
Bớ em ôi!
Vợ chồng nhơn đạo keo sơn ai bằng.

Nữ:
Mái chè o khi khoan khi nhặt,
Ngó lên trời vằng vặc ánh trăng.
Bớ anh nó ôi!
Hôm nầy vầy nghĩa xích thằng,
Chữ tình luyến ái bởi căn duyên trời.

Nam:
Nước một nguồn khi trong khi đục,
Làm con người hết nhục đến vinh.
Đôi ta nên nghĩa bố kinh;
Bớ em ôi?
Thề rằng dầu có tử sinh,
Vợ chồng ta quyết giữ chữ tình vẹn hai.

Nữ:
Đêm khuya nguyệt xế trăng thanh,
Mấy lời căn dặn đành rành,
Bớ anh ôi! Anh về vài bữa, em luống những tâm can
đứng ngồi.

Nam:
Gặp em đây anh than thở đã phỉ tình,
Bớ bậu ôi!
Lời vàng ký giữ đinh ninh,
Xin đừng xao lãng, đôi đứa mình xa nhau.

Nữ:
Căn duyên mỏng mảnh đã rồi,
Căn phần chẳng đặng thì thôi.
Bớ anh ôi!
Em liều (như) ngọn nước chảy trôi,
Gan vàng đau xót vô hồi xốn xang.

Nam:
Lòng tôi nào phụ nghĩa nàng,
Em đừng sầu thảm đa mang.
Bậu ôi!
Thấy em giọt lệ chảy tràn,
Khiến anh đau xót phế cang tấc lòng.

Nữ:
Chim uyên thỏ thẻ,
Canh khuya vắng vẻ cô phòng.
Em nguyền ghi tạc có non sông,
Bớ anh ôi!
Thương ai mà đêm đợi ngày trông,
Liễu bồ thổn thức, lâm vòng ưu tư.

Nam:
Nhỏ lệ tràn tâm can say tỉnh,
Nào ai phờ phỉnh, cũng chẳng gạt mình.
Cùng nhau gây nghĩa bố kinh,
Bớ em ôi!
Lâu nầy ôm ấp chữ tình,
Dầu cho vạn tử nhứt sinh cũng chẳng dời.

Nữ:
Dầu cho lỡ dở cang thường,
Đầu trông cuối đợi sông Tương,
Bớ anh ôi!
Ngàn dâu xanh ngắt chẳng tường,
Tấm thân bồ liễu cũng tầm đường tìm anh?

Nam:
Đã đành phận bạc duyên phần,
Ngân giang chia rẽ, ai kẻ Bắc Nam, Chức Ngưu đau xót đành cam,
Thục nữ ôi!
Số định trời vậy biết làm sao xong.

Nữ:
Một mai anh thác,
Huê trôi bèo dạt cái phận nầy!
Bớ anh ôi?
Dẫu cho cuộc thế vần xoay,
Non mòn biển cạn dạ này chẳng phai.

Nam:
Dầu ai tráo chác,
Ngọc nát vàng tan.
Mình ôi!
Mình đành phụ ngãi tào khang,
Nỡ vui duyên mới phụ phàng tình xưa.

Nữ:
Đâu nào phai lạt,
Để cho phấn lạt hương phai.
Em ôi!
Anh không phụ chữ duyên hài,
Thỉ chung như nhứt nào ai đổi lòng.

Nam:
Thà đừng cho gặp gỡ cái buổi đầu,
Bớ minh ôi!
Lỡ cùng nhau yêu ấp bấy lâu,
Nầy mà phân cách chữ sầu anh mang.

Nữ:
Tấm thân bèo dạt,
Xiêu theo ngọn trường giang,
Bấy lâu nầy giữ ngọc gìn vàng.
Em trọn lòng thờ chữ tào khang,
Bớ mình ôi!
Nầy ai xui khiến đôi đàng biệt ly.

Nam:
Nghe con chim kêu lảnh lót,
Nhớ khi bùi ngọt chia nhau.
Nào khi giao mặt giao đầu,
Vợ chồng nguyện giữ một câu,
Nầy ai đành để giọt sầu đeo mang.

Nữ:
Gắng công nối sợi chỉ mành,
Duyên kia chẳng có đặng thành,
Bớ mình ôi!
Cũng đành liều kiếp mây xanh,
Còn chi hi vọng gần anh mà phòng.

Nam:
Nhạn kêu sương biển Bắc,
Én khóc bạn trời Nam.
Chữ sầu em mang nặng chẳng kham,
Duyên may nợ rủi đành cam,
Bớ em ôi!
Tại trời khiến vậy biết làm sao đây.

Nữ:
Lén mẹ cha, vào ra phòng nội,
Bớ mình ôi!
Anh xích lại gần tỏ nỗi thiệt hư.

Nam:
Chốn phòng tư, lòng anh như dao cắt,
Bớ mình ôi! Nhớ đến mình ruột thắt đòi cơn.

Nữ:
Chiếc thuyền con, bị ngọn sóng dồn,
Bớ anh nó ôi!
Anh đừng vội vã bôn chôn làm gì.

Nam:
Ba năm nầy anh thương bóng nhớ hình,
Em bậu nó ôi! Bắt tay cho thoả chữ tình bấy lâu.

Nữ:
Thò tay sửa nhánh mai oằn,
Cớ nào duyên nợ chẳng nên căn,
Bớ mình ôi!
Hay là tại chữ xích thằng chẳng nên.

Nam:
Giã quí nương, lên đường kẻo trễ,
Bớ mình ôi!
Anh đi vài bữa anh về,
Em đừng nhỏ luỵ dầm dề, khiến anh đau đớn trăm bề anh thương.

Nữ:
Duyên tình nhau rất nên thâm thuý,
Anh xa em nghĩ lại mà thương,
Bớ em ôi!
Cắn răng từ giã lên đường,
Hồng nhan ở lại dặm trường anh dời chơn.

Nữ:
Trách ai làm chia rẽ phụng loan,
Bớ anh ôi!
Đêm đông lạnh lẽo đa mang chữ tình.

Nam:
Thuyền buôn tách dặm xa khơi,
Em có chồng chứng có Phật trời,
Bớ mình ôi!
Thề xưa anh chẳng nhớ lời thì thôi.

Nữ:
Chẳng lạ chi mà phòng nghi ngại,
Bớ mình ôi!
Đạo vợ chồng trọn ngãi thì thôi.

Nam:
Duyên kim cải anh ghi tạc dạ,
Nghĩa tào khang, anh nguyện giữ một lòng.
Em ôi!
Anh thề chứng có non sông,
Chẳng nên chồng vợ, cửa không tu hành.

Nữ:
Vợ ở Giang Đông, còn chồng nơi Tây Thục,
Đoạn trường từ khúc, nhiều lúc đắng cay.
Bớ anh nó ôi!
Đôi ta chẳng đặng duyên hài,
Cùng nguyền bỏ một kiếp này mà thôi.

Nam:
Chồng Đường Ban, Hàn Giang quê vợ,
Đến cầu mắc cỡ bợ ngợ lắm thay,
Bớ em nó ôi!
Tấm lòng ai có lợt phai,
Bởi chơn chưa trọn ngãi duyên hài lôi thôi.

Nam:
Tình bậu phát thề gìn trọn đạo,
Nghĩa hồng hoa khá giữ vẹn niềm.
Bớ mình ôi!
Ráng sao khắng khít như nêm,
Chớ đừng rời rã càng thêm nỗi buồn.

Nữ:
Đêm nằm thổn thức,
Căm tức bạn vàng.
Bớ ai ôi!
Làm chi phân rẽ đôi đàng,
Đêm ngày luống những luỵ tràn thấm bâu.

Nam:
Em đừng than thở,
Dạ anh bối rối như tơ.
Bớ bậu ôi!
Ráng mà đợi mà chờ,
Căn duyên tiền định bao giờ bỏ nhau.

Nữ:
Bấy lâu nầy trông hoài tin nhạn,
Thuyền quyên luỵ ngọc tuôn tràn.
Này bớ anh ôi!
Sao không thương chút phận hồng nhan mỏng manh.

Nam:
Duyên kim cải không phải thì thôi,
Bớ em nó ôi!
Cũng đành một thác cho rồi,
Tình duyên không đặng hiệp đôi đau lòng.

Nữ:
Đêm ngày than thở, kêu bớ ông trời,
Đôi ta đang nguyện trọn đời,
Anh ôi!
Trách ai gây cuộc đổi dời hôm nầy.

Nam:
Lòng anh quyết chữ lâu dài,
Bớ em bậu ôi!
Trước sau nắm giữ chớ phai tấc lòng.

Nữ:
Còn chi đâu nữa mà trông,
Đôi ta không nên cuộc vợ chồng,
Bớ anh ôi!
Giã anh ở lại, yên lòng chớ có đợi trông.

Nam:
Ai đành phân rẽ chỉ hồng...
Bớ bậu nó ôi!
Ra vào vò võ phòng không,
Nhớ thương luống những mỏi trông bạn vàng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]