Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cái cầu ba mươi sáu nhịp,
Em chẳng kịp nhắn vội với chàng.
Nghĩa tao khang[1] sao chàng vội dứt?
Đêm nằm thao thức, tưởng bức thư anh.
Bấy lâu nay em mang tiếng chịu lời,
Bây giờ anh ở bạc, ông Trời nào để anh?


Khảo dị:
Cầu Cái Răng[2] ba nhịp,
Anh đi không kịp nhắn lại cùng nàng.
Cái điệu
tao khang sao nàng vội dứt?
Đêm nằm thao thức, hoá bức thơ rơi.
Bấy lâu em mang tiếng chịu lời,
Bây giờ anh hỏi thiệt: em đổi dời về đâu?
Khen ai lập cái cầu một trăm ba mươi sáu nhịp,
Em đi không kịp gá nghĩa cùng chàng.
Phải điệu tào khang sao anh đành vội dứt?
Đêm em nằm thao thức, tả bức thư rơi.
Bấy lâu nay em mang tiếng chịu lời,
Bây giờ em hỏi thiệt: anh ở đời với em không?
Cái cầu ba mươi sáu nhịp,
Em đi chẳng kịp nhắn vội với chàng.
Nghĩa tào khang sao chàng vội dứt?
Đêm nằm thao thức tưởng bức thơ anh.
Bấy lâu nay em mang tiếng chịu lời,
Bây giờ anh ở bạc ông Trời xét soi.
Em đi qua cầu , qua trăm cái nhịp,
Em đi không kịp , kêu bớ anh ơi.
Nghĩa tào khang sao anh đành vội dứt?
Đêm em nằm ấm ức, ngày luỵ ứa tuôn rơi.
Bấy lâu nay em mang tiếng chịu lời,
Xa nhau bởi tại ông Trời biểu xa.
Nhà em đây, nhà anh đó,
Cách đây, cách đó
, chẳng cách bao xa.
Tại mẹ
với cha phân đà không đặng,
Đêm nằm thổn thức, bốn bức châu rơi.
Bấy lâu anh mang tiếng chịu lời,
Bây giờ xa bạn, trời nào biểu xa.
Cầu cao ba mươi sáu nhịp,
Em qua không kịp, nhắn lại cùng chàng ,
Cái nghĩa tào
khang sao chàng vội dứt?
Đêm nằm thao thức, tưởng đó với đây.
Biết khi nào cho phụng gặp bầy, cho loan gặp bạn,
Ruột đau từng đoạn, gan thắt chín từng.
Đôi ta như quế với gừng,
Dẫu xa nhau nữa cũng đừng
tiếng chi.


Chú thích:
[1]
Tao khang: “Tao khang” 糟糠 còn đọc là “tào khang” chỉ người vợ đã gắn bó với mình từ thuở hàn vi, nghèo khó, từng ăn bã ăn cám với mình. “Tao” là bã rượu, “khang” là cám gạo, là những thứ mà người nghèo khổ thường phải ăn. Theo Hán thư, Tống Hoằng truyện: vua Hán Quang Vũ (Trung Quốc) có ý muốn gả người chị goá chồng là Hồ Dương công chúa cho quan đại phu Tống Hoằng 宋弘, nên hỏi “Ngạn ngôn: Phú dịch thê, quý dịch giao, nhân tình hồ?” 諺言貴易交,富易妻,人情乎? (Ngạn ngữ có nói: Giàu thì đổi vợ, sang thì đổi bạn, có đúng không?) Tống Hoằng đã có vợ, đáp “Thần văn: Bần tiện chi giao mạc khả vong, tao khang chi thê bất khả hạ đường” 臣聞貧賤之知不可忘,糟糠之妻不可下堂 (Thần nghe: Bạn bè lúc nghèo hèn chớ nên quên, người vợ tấm cám chớ để ở nhà dưới), ý nói không thể khinh rẻ, phụ bạc người vợ cũ. Vua biết ý vậy, liền thôi.
[2]
Địa danh thuộc tỉnh Hậu Giang.


[Thông tin 4 nguồn tham khảo đã được ẩn]