Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trần Thiện Chánh
菩提非樹鏡非臺,
蓮宇疑從夢裡來。
山色塵深空自老,
巖花春盡為誰開。
亂離城郭重風草,
殘破碑銘半蝕苔。
除卻興衰閒事外,
幾生修得到蓬萊。
Bồ đề phi thụ kính phi đài,
Liên vũ nghi tùng mộng lý lai.
Sơn sắc trần thâm không tự lão,
Nham hoa xuân tận vị thuỳ khai.
Loạn ly thành quách trùng phong thảo,
Tàn phá bi minh bán thực đài.
Trừ khước hưng suy nhàn sự ngoại,
Kỷ sinh tu đắc đáo Bồng Lai.
Bồ đề chẳng phải là cây, gương chẳng phải là đài
Toà sen ngờ theo giấc mộng mà đến
Sắc núi nhuộm bụi dày thảy tự già cỗi
Hoa lèn xuân hết vì ai mà nở
Thành quách loạn ly cỏ phủ mấy lớp
Bia minh tan nát rêu ăn một nửa
Lúc vui chơi hãy gác việc hưng suy ra ngoài
Biết tu mấy kiếp mới tới được cõi Bồng Lai

Hình: Núi Dục Thuý
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 15/05/2025 09:18
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 15/05/2025 09:19
Bồ đề đâu cội kính đâu đài,
Ngỡ gặp toà sen giữa mộng dài.
Sắc núi bụi mờ già khắp cả,
Hoa lèn xuân hết nở cho ai.
Thành côi cỏ phủ buồn binh lửa,
Bia vỡ rêu phong cám đổi dời.
Hưng phế chuyện đời thôi gác lại,
Biết tu mấy kiếp tới Bồng Lai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.