Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
4 bài trả lời: 2 bản dịch, 2 thảo luận
Từ khoá: núi Dục Thuý (27) núi (60) Trương Hán Siêu (9)

Đăng bởi Diệp Đồng vào 04/03/2008 07:31, đã sửa 5 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 04/03/2020 13:43

亂後登浴翠山其二

神山一半落塵中,
靈迹銷磨叩不窮。
題詠三生餘事業,
登臨千古老英雄。
荒庭風掃流塵黑,
斷剎雲燒劫火紅。
最恨殘碑看不到,
上乘文字半成空。

 

Loạn hậu đăng Dục Thuý sơn kỳ 2

Thần sơn nhất bán lạc trần trung,
Linh tích tiêu ma khấu bất cùng.
Đề vịnh tam sinh dư sự nghiệp,
Đăng lâm thiên cổ lão anh hùng.
Hoang đình phong tảo lưu trần hắc,
Đoạn sát vân thiêu kiếp hoả hồng.
Tối hận tàn bi khan bất đáo,
Thượng thừa văn tự bán thành không.

 

Dịch nghĩa

Nửa ngọn núi thần bị cuốn vào cuộc trần ai,
Dấu tích thiêng mai một, hỏi thăm mãi không thôi.
Việc đề thơ là sự nghiệp dư lại của cõi ba sinh,
Người từng lên cao ngắm cảnh nơi đây là vị lão anh hùng thuở xưa.
Gió quét sân hoang vắng, bụi bay đen,
Mây um chùa đổ nát, lửa oan nghiệt đỏ.
Hận nỗi bia tàn xem không được,
Văn tự thượng thừa một nửa đã chẳng còn gì.


Nguồn:
1. Thác bản dập từ vách núi Non Nước, tỉnh Ninh Bình
2. Thơ Trần Thiện Chánh, Cao Tự Thanh dịch và giới thiệu, NXB Khoa học xã hội, 1995

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Cao Tự Thanh

Non thần nửa rụng tự không trung
Linh tích tiêu ma nói chẳng cùng
Đề vịnh, ba sinh lưu sự nghiệp
Lên chơi, ngàn thuở nhớ anh hùng
Bụi mù theo gió đình hoang lối
Lửa kiếp nung mây tháp cổ hồng
Hận nỗi bia tàn xem chẳng hết
Văn chương thượng trí nửa thành không.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nam Long

Nửa ngọn non thần bụi phủ mờ,
Dấu thiêng mai một hỏi đâu chừ.
Ủ ê hào kiệt ngắm nước,
Thong thả nợ trần viết thơ.
Chùa đổ mây um bùng lửa nghiệt,
Sân hoang gió quét phả tro nhơ.
Tiếc bấy bia tàn xem chẳng được,
Thượng thừa văn tự đã mơ hồ.

Du ư nghệ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Dịch nghĩa

bản dịch nghĩa có chỗ chưa chuẩn xác:
Nửa ngọn núi thần bị cuốn vào vòng trần ai,
Dấu tích thiêng mai một, hỏi thăm mãi không thôi.
Việc đề thơ là sự nghiệp dư thừa của cõi ba sinh,
Việc lên cao ngắm cảnh khiến người anh hùng già cỗi đi đó là lẽ ngàn xưa.
Gió quét sân hoang vắng, bụi bay đen,
Mây um chùa đổ nát, lửa oan nghiệt đỏ.
Hận nỗi bia tàn xem không được,
Văn tự thượng thừa một nửa đã chẳng còn gì.

Ngoài ra, căn cứ vào văn khắc thì câu cuối là 'văn tự', không phải 'văn học', do đó cần thêm chú thích chỗ này.

Du ư nghệ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Dịch nghĩa

Câu 4 tôi lại thấy hiểu như Cao Tự Thanh mới đúng, thứ nhất là để đối chỉnh với câu 3, thứ hai là về nghĩa mới hợp lý.

Cặp câu này ám chỉ khá rõ bài thơ và ký của Trương Hán Siêu:
Các bài đề vịnh là sự nghiệp còn dư lại của đời người,
Người từng lên đây là lão anh hùng thuở xưa.

Hay nói cho rõ hơn là:
Bài thơ và bài ký là sự nghiệp lưu hậu thế của THS sau khi đã khuất,
Người từng lên ngắm cảnh nơi đây là một vị lão anh hùng (THS) thuở trước.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời