Bình luận nhanh 2

Hung Trandang03/06/2021 06:55
KHÚC CA NGÓNG BIỂN TỪ HOÀNH SƠN CAO BÁ QUÁT Người thấy chăng? Trên biển lô nhô sóng bạc đầu Cuồng phong phá vỡ thân thuyền cao Sấm rền chớp giật chói con mắt Trên sóng liệng chao cánh hải âu Khí biển…
Chi Nguyen27/05/2021 15:30
Bạc đầu con sóng khơi xa. Cuồng phong gió cuốn thuyền đà vỡ tan. Sấm vang chớp giật đùng đoàng. Hải âu ngoài biển, nhẹ nhàng chao nghiêng. Non cao biển biếc nối liền. Bắc Nam một dải vô biên trải dài. Công…

橫山望海歌

君不見:
海上白波如白頭,
怒風撼破萬斛舟。
雷驅電搏駭人目,
中有點點浮輕鷗。
海氣捲山山如指,
山北山南千萬里。
功名一路幾人閒?
冠蓋紛紛我行矣。

 

Hoành Sơn vọng hải ca

Quân bất kiến:
Hải thượng bạch ba như bạch đầu.
Nộ phong hám phá vạn hộc châu.
Lôi khu điện bác hãi nhân mục,
Trung hữu điểm điểm phù khinh âu.
Hải khí quyển sơn, sơn như chỉ,
Sơn bắc, sơn nam thiên vạn lý.
Công danh nhất lộ kỷ nhân nhàn?
Quan cái phân phân ngã hành hỹ!


Đèo Ngang ( 17.956,106.468): Đèo Ngang là đèo trên Quốc lộ 1 cũ vượt núi Hoành Sơn tại ranh giới của hai xã Kỳ Nam, thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh và xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Đây là một thắng cảnh của miền Trung. Hoành Sơn là đoạn dãy Trường Sơn chạy ngang ra biển Đông. Đèo dài 6km, đỉnh cao khoảng 250m. Từ thời Ngô, Đèo Ngang từng là ranh giới giữa Đại Việt với Chiêm Thành. Thời Nguyễn Trịnh giao tranh, năm Thịnh Đức thứ 4 (1656) đời Lê Thần Tông, Trịnh Tráng sai con út là Ninh quận công Trịnh Tuyền vào đánh Nguyễn. Để làm căn cứ tiến công, Trịnh Tuyền xây đắp một luỹ toàn bằng đá dọc theo trên núi Hoành Sơn, thuộc phía bắc huyện Bình Chính, tỉnh Quảng Bình, tục gọi là luỹ Quận Ninh, thành Ông Ninh, hay luỹ Đèo Ngang. Thời Nguyễn, vua Minh Mạng cho lập cửa ải Hoành Sơn quan năm 1833 để kiểm soát dân chúng, phòng kẻ gian qua lại. Thời Pháp thuộc, đèo có tên trên bản đồ là Porte d’Annam.

Đèo Ngang
Hình: Đèo Ngang

Hoành Sơn quan
Hình: Hoành Sơn quan



[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Huy Liệu

Anh không thấy:
Sóng biển trào lên như đầu bạc lô nhô,
Gió giận dữ đánh chìm cả những chiếc thuyền to.
Chớp giật sấm ran ai nấy đều xanh mắt,
Giữa cảnh, con chim hải âu vẫn nhởn nhơ.
Biển như cuốn núi, núi sừng sững,
Non bắc, non nam, ngàn bạt ngàn.
Mũ lọng mình đi bước lếch thếch,
Công danh đường ấy mấy an nhàn!


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Dịch giả dịch thật

1. Nhan đề bài thơ của Cao Bá Quát không phải "Hoàng sơn vọng hải ca" mà là "Hoành sơn vọng hải ca". Hoành sơn đích thị dãy núi giữa hai tỉnh Hà Tĩnh & Quảng Bình, có đèo Ngang.

2. Bản dịch nêu trên chắc chắn chẳng phải của Vũ Mộng Hùng, mà của Trần Huy Liệu. Dễ dàng kiểm chứng điều này qua một số thư tịch, chẳng hạn "Thơ chữ Hán Cao Bá Quát" (NXB Văn Học, Hà Nội, 1970 & 1976).


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Anh chẳng thấy
Trắng phau sóng vỗ bạc đầu
Gầm gào gió thét thuyền tàu vỡ tan
Kinh người chớp giật sấm ran
Hải âu đôi chấm bồng bềnh biển khơi
Non nam núi bắc xa vời
Lạnh dầm hơi biển hao gầy vẻ non
Công danh đường ấy ai nhàn
Nợ đời mũ lọng rộn ràng bước ta


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Anh thấy chăng:
Đầu bạc lô nhô sóng biển trào,
Gió chìm giận dữ cả thuyền to.
Sấm ran chớp giật thảy xanh mặt,
Chim biển giữa dòng vẫn nhởn nhơ.
Sừng sững biển non như cuốn núi,
Bạt ngàn non bắc xuống rừng nam.
Nợ đời khập khiểng theo dù lọng,
Danh lợi đường theo mấy lúc nhàn!


Chưa có đánh giá nào
Trả lời