Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Phạm Văn Nghị » Thơ chữ Hán
風輕歸橐上層巒,
一帶橫遮萬仞山。
天限從來分兩界,
帝京今日一重關。
海中船艦遠疑近,
樹杪雲煙去復還。
春鳥聲聲春草綠,
王孫到此一盤桓。
Phong khinh quy thác thượng tằng loan,
Nhất đới hoành già vạn nhận sơn.
Thiên hạn tòng lai phân lưỡng giới,
Đế kinh kim nhật nhất trùng quan.
Hải trung thuyền hạm viễn nghi cận.
Thụ miểu vân yên khứ phục hoàn.
Xuân điểu thanh thanh, xuân thảo lục,
Vương tôn đáo thử nhất bàn hoàn.
Gió nhẹ, trên đường về xách túi trèo lên núi cao,
Một dải núi muôn nhận chắn ngang đường.
Từ xưa, đây là thiên nhiên chia hai miền,
Ngày nay, nó là một cửa ải quan trọng của kinh đô.
Ngoài biển, tàu thuyền xa mà như gần,
Trên ngọn cây, mây khói bay đi bay lại,
Tiếng chim xuân hót ran, cỏ xuân xanh ngắt,
Các chàng vương tôn qua đây, ai cũng phải bâng khuâng.

Hình: Đèo Ngang

Hình: Hoành Sơn quan
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 14:06
Xách túi lên đèo nhẹ gió bay,
Non cao một giải chặn đường mây.
Xưa nơi địa hạn ngăn ranh giới.
Nay chốn trùng quan trấn cõi ngoài.
Ẩn hiện thuyền nâu tô điểm biển.
Đi về mây trắng vấn vương cây.
Chim xuân ríu rít, chồi xuân biếc,
Du khách ai mà chẳng ngất ngây.
Gửi bởi Đinh Tú Anh ngày Hôm nay 22:44
Lối về, xách túi, gió vờn theo,
Một dải chắn ngang ngút ngát, trèo.
Trời cũ chia thành hai cõi giới,
Kinh nay nối lại một đường leo.
Biển xanh thuyền dạo xa rồi cận,
Rừng biếc mây bay tới lại vèo.
Ríu rít chim xuân, xuân cũng níu,
Vương tôn công tử dạ còn neo?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.