Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Vô biên công đức dậy lừng danh,
Phơi ngỏ hồ thiên[1] cảnh tú thanh.
Ngọc thỏ[2] một vầng in địa trục[3],
Bàn long đòi thế[4] mở đồ tranh[5].
Cầm thông[6] gió quyến khi tuyên pháp[7],
Hoa báu mưa rây[8] thuở diễn kinh[9].
Tiết gặp thăng bình[10] nhân thưởng ngoạn,
Tuệ quang[11] thay, được khí chung linh[12]!


Chùa Pháp Vũ là chùa Đậu, còn gọi là chùa Thành Đạo, thờ thần Pháp Vũ, thuộc thôn Gia Phúc, xã Nguyễn Trãi, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây (cũ). Trong chùa hiện còn một biển gỗ khắc bài thơ này, lạc khoản ghi năm Vĩnh Trinh thứ 14 (1718), có chữ “Ngự đề” nhưng không ghi tên tác giả. Theo Đinh Khắc Thuân trên Tạp chí Hán Nôm (số 1, 1986) cho rằng bài này là của chúa Trịnh Cương. Chùa còn một tấm biển khác chép bài thơ Chùa Pháp Vũ của chúa Trịnh Căn.

Có sách lại cho rằng chùa Pháp Vũ trong bài thơ là chùa Diên Ứng ở xã Khương Tự, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh. Chùa có một trăm gian, tháp chín tầng, và cầu chín nhịp, do Mạc Đĩnh Chi, trạng nguyên triều nhà Trần xây dựng. Chùa thờ bốn tượng Phật và Pháp Vũ, Pháp Vân, Pháp Lôi và Pháp Điện.

Bài thơ cũng được chép trong Hồng Đức quốc âm thi tập (AB.292), tương truyền của Lê Thánh Tông và các thành viên hội Tao Đàn làm.

Chú thích:
[1]
Ý nói thu cả trời đất vào trong một cái bầu.
[2]
Mặt trăng.
[3]
Trục đất.
[4]
Bao đời.
[5]
Dư đồ.
[6]
Đàn thông.
[7]
Tuyên bá pháp giới cho chúng sinh nghe.
[8]
Rắc.
[9]
Diễn giảng kinh nhà Phật.
[10]
Thái bình.
[11]
Trí tuệ sáng láng.
[12]
Thiêng.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]