摸魚兒-雁丘

問世間、情是何物,
直教生死相許?
天南地北雙飛客,
老翅幾回寒暑。
歡樂趣、
離別苦,
就中更有痴兒女。
君應有語,
渺萬里層雲。
千山暮雪,
隻影向誰去?

橫汾路、
寂寞當年蕭鼓,
荒煙依舊平楚。
招魂楚些何嗟及,
山鬼暗啼風雨。
天也妒、
未信與,
鶯兒燕子俱黃土。
千愁萬古,
為留待騷人。
狂歌痛飲,
來訪雁丘處。

 

Mô ngư nhi - Nhạn khâu

Vấn thế gian tình thị hà vật,
Trực giao sinh tử tương hứa?
Thiên nam địa bắc song phi khách,
Lão sí kỷ hồi hàn thử.
Hoan lạc thú,
Ly biệt khổ,
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ.
Quân ưng hữu ngữ,
Diểu vạn lý tằng vân.
Thiên sơn mộ tuyết,
Chích ảnh hướng thuỳ khứ?


Hoành Phần lộ,
Tịch mịch đương niên tiêu cổ,
Hoang yên y cựu bình sở.
Chiêu hồnSở ta hà ta cập,
Sơn quỷ” ám đề phong vũ.
Thiên dã đố,
Vị tín dữ,
Oanh nhi yến tử câu hoàng thổ.
Thiên sầu vạn cổ,
Vi lưu đãi tao nhân.
Cuồng ca thống ẩm,
Lai phỏng nhạn khâu xứ.

 

Dịch nghĩa

Hỏi thế gian, tình là vật gì,
Mà khiến (những chú chim nhạn này) sống chết hẹn thề nhau?
Dù trời nam hay đất bắc, hai kẻ vẫn luôn sát cánh bên nhau,
Đã trải qua biết bao lúc cùng nhau ấm lạnh.
Niềm vui thú khi hoan lạc,
Nỗi khổ lúc chia lìa,
Chung quy đều chỉ vì có tình si như người nam si tình kẻ nữ.
Lời người phải nói ra đi,
Nhưng đã xa mịt mù trên tầng mây vạn dặm (tức đã chết).
Từ nay ta sớm chiều qua ngàn non tuyết,
Bóng lẻ này biết về đâu cùng ai?

Trên dải sông Phần,
Tiếng nhạc trống, tiêu rộn rã năm xưa nay đã thành tịch mịch,
Rừng cây trải rộng, khói hoang xen lẫn.
Bài “Chiêu hồn” cất lên đâu còn kịp,
Khúc “Sơn quỷ” cũng ảm đạm trong mưa gió.
Trời cũng biết ghen tị,
Há vẫn còn chưa tin ư,
Đôi kẻ yến oanh rồi cũng trở thành nấm đất.
Ngàn mối sầu đành để lưu truyền tới vạn đời sau,
Để đối đãi những tao nhân mặc khách.
(Sẽ có người) hát trong điên cuồng, uống rượu trong đau khổ,
Tới tìm thăm lại nấm mộ chim nhạn này.


Lời dẫn: Thái Hoà ngũ niên Ất Sửu tuế, phó thí Tinh Châu, đạo phùng bộ nhạn giả vân: “Kim nhật hoạch nhất nhạn, sát chi hĩ. Kỳ thoát võng giả bi minh bất năng khứ, cánh tự đầu ư địa nhi tử.” Dư nhân mãi đắc chi, táng chi Phần thuỷ chi thượng, luỹ thạch vi chí, hiệu viết nhạn khâu. Thì đồng hành giả đa vi phú thi, dư diệc hữu “Nhạn khâu từ”. Cựu sở tác vô cung thương, kim cải định chi. 泰和五年乙丑歲,赴試并州,道逢捕雁者,云:『今日獲一雁,殺之矣。其脫網者悲鳴不能去,竟自投於地而死』。予因買得之,葬之汾水之上,累石為識,號曰雁丘。時同行者多為賦詩,予亦有〈雁丘詞〉。舊所作無宮商,今改定之。 (Năm Ất Sửu Thái Hoà thứ năm, tới Tinh Châu thi, đường gặp người bắt nhạn nói: “Hôm nay bắt được một con nhạn, đem giết. Con thoát được lưới buồn hót không chịu đi, cuối cùng lao xuống đất mà chết.” Tôi bèn mua lấy, đem chôn trên sông Phần, đắp đá thành mộ chí, gọi là mồ chim nhạn. Khi đó nhiều người cùng đi làm thơ phú, tôi cũng làm bài “Nhạn khâu từ”. Bài cũ đó không theo nhạc điệu, nay sửa lại.)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (9 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Lang Xet Tu @www.maihoatrang.com

Hỏi thế gian tình là gì nhỉ
Mà khiến hẹn thề sinh tử
Cùng phiêu bạt trời nam đất bắc
Cánh mỏi lạnh nồng mấy độ
Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Đều là ngơ ngẩn tình nhi nữ
Lời người muốn ngỏ
Xa tít vạn tầng mây
Nghìn non tuyết muộn
Bóng lẻ về đâu nữa.

Sông Phần đó
Tịch mịch năm nào trống gõ
Khói hoang như hồi dẹp Sở
Chiêu hồn khúc Sở kịp chăng ai
Sơn quỷ khóc nhòa mưa gió
Trời ghen đố
Tin chẳng bõ
Yến oanh cũng lấp thành hoàng thổ
Nghìn sầu muôn thuở
Còn mãi đợi người thơ
Dốc khổ ca cuồng
Bên mồ chim nhạn cũ.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Điệp luyến hoa

Thế gian, tình nghĩa là gì?
Khiến người sinh tử hẹn vì có nhau!
Trời nam đất bắc cách đâu,
Rã rời mưa nắng, bạn bầu mấy khi.
Gặp nhau vui thú mấy thì,
Mà nay cách biệt chia ly nỗi đời.
Phải lòng nhi nữ ấy thôi,
Lời đây muốn ngỏ mà người cách xa.
Nghìn năm núi tuyết bao la,
Thân này lẻ bóng biết là về đâu.

Sông Phần nước chảy rầu rầu,
Mịt mờ trống gõ nơi đâu năm nào.
Khói hoang dẹp Sở khi nao,
Gọi hồn người cũ, biết đâu còn vừa?
Núi này quỷ khóc trong mưa,
Trời kia đã ghét, phải chừa lòng tin.
Yến oanh rồi cũng cỏ vun,
Cho sầu mãi đợi mỏi mòn người thơ.
Uống cuồng cất khúc ngẩn ngơ,
Đến bên thăm lại nấm mồ nhạn đây.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
25.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Ngô Hồ Anh Khôi ..

Thế gian hỡi, ái tình chi ấy?
Câu thề nguyền trống mái có nhau,
Trời nam đất bắc xá đâu,
Vì ai nóng lạnh thảm sầu nhớ nhung.
Hoan lạc ấy, ung dung được mấy,
Chia ly đây, lạnh lẽo chất đầy !
Lời yêu vội đã theo mây,
Trách người con gái đong đầy chữ si.
Người lẻ bóng, tương tri cách trở,
Núi tuyết kia, cứ ngỡ người thân,
Đi ngang qua ngắm sông Phần,
Cảnh đâu gợi nhớ trống ngân năm nào.
Khói hoang toả, ngày nào quân Sở,
Khúc chiêu hồn, Nước Sở, kịp chăng?
Quỷ ma đâu khóc dưới trăng,
Mưa gào, gió thét, càng tăng ưu sầu.
Trời ghen tức, dám đâu tin chắc,
Kiếp Yến Oanh, bụi cát trở về,
Mối sầu nhân thế lê thê,
Mong cùng tri kỷ hả hê với mình.
Một vò rượu, tỉnh mê cứ mặc,
Mộ Nhạn kia, ta nhắc làm chi !!!

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Sửa bản dịch nghĩa

Các bản dịch thơ/từ ở trên đều dựa theo một bản dịch nghĩa cũ có nhiều điểm không chính xác. Nay tôi tham khảo các sách chú giải, sửa lại phần dịch nghĩa và bổ sung thêm một số chú thích. Các bản dịch thơ/từ cũ tôi vẫn để đây để tham khảo, nhưng chuyển sang để dưới dạng bài thảo luận. Dưới đây tôi cũng dịch tạm một bài.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Hỏi thế gian, tình là chi nhỉ,
Cùng nhau hẹn thề sinh tử?
Trời nam đất bắc cùng bay khắp,
Lạnh nồng bên nhau mấy độ.
Hoan lạc thú,
Ly biệt khổ,
Đều bởi có tình si nhi nữ.
Lời người dang dở,
Khuất bóng vạn tầng mây.
Ngàn non tuyết muộn,
Bóng lẻ về đâu chứ?

Sông Phần đó,
Tiêu trống năm xưa lặng lẽ,
Rừng hoang khói lồng xen kẽ.
“Chiêu hồn” cất lên nào còn kịp,
“Sơn quỷ” mịt mờ mưa gió.
Trời hẹp dạ,
Sao chửa rõ,
Yến oanh rồi cũng thành đất đỏ.
Ngàn sầu vạn cổ,
Lưu lại đợi khách thơ.
Ca cuồng uống khổ,
Tới thăm mồ nhạn cũ.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Lê Khánh Trường

Hỡi thế gian, tình ái là chi,
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết?
Nam bắc đôi đàng, thế rồi ly biệt,
Mưa dầm nắng dãi, hai ngả quan san.
Thiếp nhớ chàng muôn ngàn đau khổ,
Thiếp nhớ chàng khốn khổ xiết bao!
Hỏi chàng đang ở phương nao,
Nhấp nhô mây núi nao nao cõi lòng.

Bản dịch trong Thần điêu hiệp lữ (đoạn đầu).

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngocctp

Hỏi thế gian tình là chi.
Mà sao đôi lứa hẹn thề không phai
Trời Nam đất Bắc cùng bay
Giờ đây nóng lạnh mấy ngày bên nhau
Vui hoan lạc, biệt ly đau
Cũng đều bởi chữ tình sầu nữ nhi
Mây cao lời vọng còn gì?
Ngàn non tuyết trắng biết đi chốn nào
Sông Phần xưa lạnh làm sao
Rừng hoang vấn vít lẫn vào khói sương
"Chiêu hồn" chưa kịp tang thương
"Quỷ sơn" mờ mịt mưa tuôn gió gào
Nhỏ nhen con Tạo làm sao
Yến oanh rồi cũng vùi sâu đất vàng
Từ xưa sầu hận ngút ngàn
Còn chờ mặc khách ôm đàn làm thơ
Hát như điên, uống như tù
Về đây ta lại thăm mồ nhạn xưa

23.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Hỏi thế gian tình là gì hở
Mà thề bồi cùng sinh tử
Trời nam đất bắc cùng bay khắp
Ấm lạnh bao mùa cánh rũ
Vui đoàn tụ
Ly biệt khổ
Chỉ vì đắm đuối tình nhi nữ
Chàng chưa thổ lộ
Đã vụt chín tầng mây
Nghìn non tuyết rữa
Bóng lẻ về đâu nữa.

Sông Phần đó
Sáo trống giờ thôi rầm rộ
Khói hoang tràn khắp rừng cũ
“Chiêu Hồn” thở than còn đâu kịp
“Sơn Quỷ” thảm sầu mưa gió
Trời cũng hổ
Chẳng tin đó
Yến oanh trống mái thành bụi đỏ
Muôn sầu vạn cổ
Lưu truyền đợi khách thơ
Ca cuồng uống khổ
Mồ nhạn biết nơi mô.

Đất Văn Lang
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Thế gian tình ái là gì
Mà thề sinh tử thầm thì đắm say
Trời nam đất bắc cùng bay
Bao mùa cánh mỏi đắng cay sá gì
Vui đoàn tụ
Khóc chia ly
Cũng vì say đắm, nữ nhi lẽ thường
Lời chưa kịp
Hoá mây vương
Ngàn non tuyết rụng
Biết nương chốn nào!

Sông Phần chốn cũ xôn xao
Trống tiêu rộn rã năm nào lặng ru
Rừng hoang sương khói mịt mù
“Chiêu Hồn” có kịp nỗi u sầu này
“Sơn Quỷ” mưa rụng gió bay
Trời cao ghen tị
Chẳng hay chẳng tường
Yến oanh rồi cũng bụi đường
Nỗi sầu muôn thuở
Gợi phường khách thơ
Uống cuồng rồi khóc ngẩn ngơ
Lang thang tìm hỏi nấm mồ nhạn đâu

Đất Văn Lang
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời