過零丁洋

辛苦遭逢起一經,
干戈寥落四周星。
山河破碎風飄絮,
身世浮沉雨打萍。
惶恐灘頭說惶恐,
零丁洋裏嘆零丁。
人生自古誰無死,
留取丹心照汗清。

 

Quá Linh Đinh dương

Tân khổ tao phùng khởi nhất kinh,
Can qua liêu lạc tứ chu tinh.
Sơn hà phá toái phong phiêu nhứ,
Thân thế phù trầm vũ đả bình.
Hoàng Khủng than đầu thuyết hoàng khủng,
Linh Đinh dương lý thán linh đinh.
Nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.

 

Dịch nghĩa

Từ buổi dấn thân vào cuộc đời gian khổ
Trận mạc dằng dai bốn năm ròng
Non sông tan nát như bông bay trước gió
Thân thế nổi chìm như bèo bị mưa xối
Bãi Hoàng Khủng nhắc đến bao sợ hãi
Biển Linh Đinh trải biết mấy lênh đênh
Đời người từ xưa ai mà không chết
Cần để lại tấm lòng son soi vào sử sách


Bài này tuyển từ Văn Sơn tiên sinh toàn tập quyển 14, bản Gia Tĩnh đời Minh. Tháng 12 năm Tường Hưng thứ nhất, vua Tống Triệu Bính, Văn Thiên Tường bị quân Nguyên bắt ở núi Ngũ Pha, Hải Phong, Quảng Đông. Tháng giêng năm sau, Đô nguyên soái Nguyên là Trương Hoằng Phạm đem theo ông đánh Nhai San, ép ông viết thư chiêu hàng Trương Thế Kiệt người kiên trì kháng chiến chống Nguyên, Văn Thiên Trường đưa bài thơ này cho Phạm xem, thể hiện khí tiết xem chết như về không chịu khuất.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (15 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông A

Cay đắng gian nan trải phận đành
Can qua lưu lạc bốn năm quanh
Cuộc đời bèo bọt mưa trôi dạt
Sông núi hoa cành gió tướp banh
Hãi sợ bến đầu nghe hãi sợ
Lênh đênh bể tận thán lênh đênh
Người đời tự cổ ai không chết
Lưu giữ lòng son sáng sử xanh

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Mộng Hùng

Cay đắng làm nên bởi học hành,
Bốn năm dầu dãi việc đao binh.
Tơi bời bông gió thương tình nước,
Chìm nổi bèo mưa cảm nỗi mình.
Hoàng Khủng ghềnh kia chuyện hoàng khủng,
Linh Đinh sông nọ nỗi lênh đênh.
Đời người sau trước ai không chết,
Cốt để lòng son rạng sử xanh.


Nguồn: Thơ Tống, NXB Văn học, 1991
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Lỗi sai

Bản Hán tự có mấy lỗi đánh sai như sau:
- Câu thứ 2 chữ "can": 干
- Câu thứ 3 chữ "toái": 碎
- Câu thứ 4 chữ "bình": 萍
- Câu thứ 5 2 chữ "hoàng": 惶

Kim tiêu hữu tửu kim tiêu tuý
Minh nhật sầu lai minh nhật đương
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Thẻo luân

MÌnh thích nhất hai câu cuối. NÓ giống với tinh thần nhà phật

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

nhà Phật?

Bạn AndyLing có thể giải thích, hai câu cuối "giống với tinh thần nhà phật", là giống ở điểm nào vậy? Thật tình mình không thấy triết lý Phật giáo trong hai câu cuối (nếu không muốn nói là trái ngược), nhưng chờ bạn trả lời, mình sẽ trao đổi lại.

Văn phi sơn thuỷ vô kỳ khí,
Nhân bất phong sương vị lão tài.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Đèn sách gian lao mộng ước thành,
Bốn năm thác loạn cuộc giao tranh.
Bông tan theo gió tình non nước,
Bèo dạt trong mưa cảm phận mình.
Trên sóng Linh Đinh chừng lạc lõng,
Đầu ghềnh Hoàng Khủng nhắc mà kinh.
Đời người tự thuở ai không chết,
Cốt giữ lòng son rọi sử xanh.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Về bài Quá Linh Đinh Dương

惶恐灘頭說惶恐 phải là: "Hoàng Khủng than đầu thuyết hoàng khủng", đâu phải là "nan đầu"

人有悲欢离合,月有阴晴圆缺,此事古难全。
但愿人长久,千里共婵娟。
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Quá Linh Đinh dương

零丁洋 : 在今广东珠江口外 .

**********************

惶恐灘 : 

滩名 . 赣江十八滩之一 , 在今江西省万安县境内 .

 
七千里外二毛人,
十八滩头一叶身.
山忆喜欢劳远梦,
地名惶恐泣孤臣.

苏轼
八月七日初入赣过惶恐滩


Than danh . Cống Giang thập bát than chi nhất . Tại kim Giang Tây tỉnh , Vạn An huyện cảnh nội .  


Thất thiên lý ngoại nhị mao nhân ,
Thập bát than đầu nhất diệp thân .
Sơn ức hỉ hoan lao viễn mộng ,
Địa danh HOÀNG KHỦNG khấp cô thần .

Tô Thức  
Bát nguyệt thất nhật sơ nhập Cống quá HOÀNG KHỦNG THAN .

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tôn Nhan

Gian khổ lao đao suốt đời mình,
Can qua loạn lạc bốn mùa kinh.
Sơn hà tan nát bay theo gió,
Thân thể nổi chìm mưa cuốn nhanh.
Đầu thác kinh hoàng đâu kể xiết,
Giữa bờ biển rộng kiếp linh đinh.
Đời người xưa vốn ai không chết,
Một tấm lòng son để sử xanh.


Nguồn: Nguyễn Tôn Nhan, Tinh hoa gương sáng cổ nhân, NXB Văn học, 1998
Trung tình vô hạn bằng thuỳ tố,
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Lãm Thắng

Cay đắng tương phùng bởi sách kinh
Bốn năm vắng vẻ nhịp đao binh
Non sông vụn vỡ, vùi mưa gió
Thân thế lêu bêu, nát lục bình
Hoàng Khủng, thác gầm câu sợ hãi
Linh Đinh, biển thét nỗi lênh đênh
Người đời, hỏi có ai không chết?
Giữ chút lòng son rạng sử xanh.

11.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (15 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối