吊羅城歌者

一枝濃艷下蓬瀛,
春色嫣然動六城。
天下何人憐薄命,
塚中應自悔浮生。
胭脂不洗生前障,
風月空留死後名。
想是人間無識趣,
九泉去伴柳耆卿。

 

Điếu La Thành ca giả

Nhất chi nùng diễm há Bồng Doanh,
Xuân sắc yên nhiên động lục thành.
Thiên hạ hà nhân liên bạc mệnh?
Trủng trung ưng tự hối phù sinh.
Yên chi bất tẩy sinh tiền chướng
Phong nguyệt không lưu tử hậu danh.
Tưởng thị nhân gian vô thức thú,
Cửu tuyền khứ bạn Liễu Kỳ Khanh.

 

Dịch nghĩa

Như cánh hoa thắm từ cõi tiên xuống,
Sắc đẹp uyển chuyển làm rung động cả sáu thành.
Thiên hạ ai kẻ thương người bạc mệnh?
Dưới mồ, chắc cũng hối hận cho kiếp phù sinh.
Lúc sống, phấn son không rửa được nghiệp chướng,
Chết rồi chỉ để lại tiếng gió trăng mà thôi.
Chắc nghĩ rằng trên đời không ai hiểu được mình,
Nên xuống suối vàng làm bạn với ông Liễu Kỳ Khanh.


La Thành chỉ thành Nghệ An, tương truyền do tướng nhà Minh là Trương Phụ sang xâm lược đắp thành ở bến Phú Thạch, nơi sông La và sông Lam gặp nhau.

Nguồn:
1. Quách Tấn, Tố Như thi trích dịch, An Tiêm xuất bản, Sài Gòn, 1973
2. Trần Văn Nhĩ, Thơ chữ Hán Nguyễn Du, NXB Văn Nghệ, 2007

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thạch Giang

Non bồng sa xuống một cành xinh,
Sắc đẹp màu xuân nức sáu thành.
Cõi thế ai người thương bạc mệnh?
Dưới mồ riêng hối kiếp phù sinh.
Phấn son lúc sống chưa rồi nợ,
Trăng gió đời sau luống để danh.
Ý hẳn trần gian không kẻ biết,
Suối vàng đánh bạn với Kỳ Khanh.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Một cành hoa đẹp cõi Bồng Doanh
Mơn mởn màu xuân dậy sáu thành
Thiên hạ ai người thương bạc mệnh
Mộ sâu ôm hận kiếp phù sinh
Phấn son trước trả chưa xong nợ
Trăng gió sau lưu một chữ tình
Buồn nỗi đời nay không kẻ biết
Suối vàng bạn với Liễu Kỳ Khanh

14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông A

Một cành đẹp thắm rớt Bồng Doanh
Uyển chuyển sắc xuân nức sáu thành
Hạ giới ai người thương bạc mệnh
Dưới mồ chắc tự hối phù sinh
Phấn son không rửa sinh thời chướng
Trăng gió còn lưu hậu thế danh
Hẳn nghĩ nhân gian không kẻ hiểu
Suối vàng xuống kết bạn Kỳ Khanh

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Non bồng rơi xuống một hoa vương,
Rung động sáu thành nức sắc hương.
Thiên hạ ai thương người bạc mệnh?
Dưới mồ, hối hận kiếp phù sinh.
Phấn son lúc sống, còn chưa sạch,
Rồi chết để còn trăng gió suông.
Chắc nghĩ trên đời không kẻ hiểu,
Suối vàng đành bạn Liễu Kỳ Khanh.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Quách Tấn

Một cành nồng đượm xuống Bồng Doanh,
Sắc thắm xuân đưa nức sáu thành.
Trên thế ai thương đời bạc mệnh,
Trong mồ riêng hối kiếp phù sinh.
Phấn son trăm trước chưa rồi nợ,
Trăng gió nghìn sau luống để danh.
Trần giới hẳn không người thức thú,
Suối vàng tìm bạn Liễu Kỳ Khanh.


Đông 1969

Nguồn: Quách Tấn, Tố Như thi trích dịch, An Tiêm xuất bản, Sài Gòn, 1973
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đồng Thành

Non bồng rơi xuống hoa vương,
Sáu thành rung động sắc hương nức đời.
Ai thương bạc mệnh kiếp người?
Dưới mồ hối hận kiếp đời phù sinh.
Phấn son lúc sống chưa tinh (1),
Chết rồi còn để bóng hình gió trăng.
Trên đời không kẻ hiểu chăng?
Suối vàng bạn Liễu Kỳ Khanh cũng đành.


(1) Tinh: Sạch, trong, tinh khiết
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời