Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Trung Đường
7 bài trả lời: 7 bản dịch
Từ khoá: ly biệt (48) trăng (203)
Đăng bởi Vanachi vào 07/06/2005 01:29, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 02/04/2010 21:01

望月有感

時難年荒世業空,
弟兄羈旅各西東。
田園寥落干戈後,
骨肉流離道路中。
弔影分為千里雁,
辭根散作九秋蓬。
共看明月應垂淚,
一夜鄉心五處同。

 

Vọng nguyệt hữu cảm

Thời nạn niên hoang, thế nghiệp không,
Đệ huynh ky lữ các tây đông.
Điền viên liêu lạc can qua hậu,
Cốt nhục lưu ly đạo lộ trung.
Điếu ảnh phân vi thiên lý nhạn,
Từ căn tán tác cửu thu bồng.
Cộng khan minh nguyệt ưng thuỳ lệ,
Nhất dạ hương tâm ngũ xứ đồng.

 

Dịch nghĩa

Thời loạn, mất mùa, cơ nghiệp mất trắng,
Anh em đói khổ ly tán khắp nơi.
Sau binh biến ruộng vườn xơ xác,
Cốt nhục chia lìa trên mọi nẻo đường.
Như cánh nhạn lạc đàn trên đường vạn dặm,
Như ngọn cỏ bồng tróc gốc bay tan tác trong gió tháng chín mùa thu.
Cùng ngắm trăng sáng mà rơi lệ,
Nỗi nhớ quê ở năm nơi trong cùng một đêm đều như nhau.


Tiêu đề bài này có nơi chép Huynh đệ ly tán vọng nguyệt hữu cảm 兄弟離散望月有感 (Cảm xúc khi nhìn trăng, anh em ly tán), hay Tự Hà Nam kinh loạn 自河南經亂 (Từ khi Hà Nam trải qua loạn lạc), Loạn trung ức chư huynh đệ 亂中憶者兄弟 (Trong lúc loạn lạc nhớ anh em). Tác giả làm bài này trong thởi gian bị giáng làm tư mã ở Giang châu (nay là huyện Cửu Giang tỉnh Giang Tây).

Nguyên chú: “Tự Hà Nam kinh loạn, Quan Nội trở cơ, huynh đệ ly tán, các tại nhất xứ, nhân vọng nguyệt hữu cảm, liêu thư sở hoài, ký thướng Phù Lương đại huynh, Ư Tiềm thất huynh, Ô Giang thập ngũ huynh, kiêm thị Phù Ly cập Hạ Khuể đệ muội” 自河南經亂,關內阻飢,兄弟離散,各在一處,因望月有感,聊書所懷,寄上浮梁大兄,於潛七兄,烏江十五兄,兼示符離及下邽弟妺 (Từ khi Hà Nam có loạn, Quan Nội khó khăn đói kém, anh em ly tán, mỗi người mỗi nơi, nhân ngắm trăng xúc cảm, viết nỗi nhớ, gửi anh cả ở Phù Lương, anh bảy ở Ư Tiềm, anh mười lăm ở Ô Giang cùng em trai em gái ở Phù Ly và Hạ Khuể).

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phương Đình

Giặc, đói tràn lan, sản nghiệp không,
Anh em trôi giạt nẻo tây đông.
Ruộng vườn xơ xác sau cơn loạn,
Ruột thịt lìa tan giữa chặng đường.
Nghìn dặm lạc đàn thương bóng nhạn,
Chín thu lìa gốc thảm thân bồng.
Nằm nơi lặng ngẩng nhìn trăng sáng,
Một khối tình quê, lệ mấy dòng.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Văn Phú

Mất mùa thời loạn, nghiệp nhà tan,
Ly tán tây đông, nghé xẩy đàn.
Xơ xác ruộng vườn sau loạn lạc,
Chia lìa thân thích lúc gian nan.
Lạc đàn, xót nhạn thân ngàn dặm,
Bật gốc, thương bồng úa chín năm.
Cùng ngắm trăng lên cùng ứa lệ,
Giống nhau năm ngả nhớ thôn làng.


Nguồn: Thơ Bạch Cư Dị, Ngô Văn Phú, NXB Hội nhà văn, 2006
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Khánh Đản

Mùa mất, nhà tan, cảnh chiến trường
Anh em tản mác ở mười phương
Ruộng vườn hoang phế sau thời loạn
Cốt nhục phân ly khắp nẻo đường
Bóng nhạn dặm nghìn chi lối thẳm
Cỏ bồng tháng chín dứt tơ vương
Cùng trông trăng sáng, đều sa lệ
Chốn chốn canh dài nhớ cố hương


Nguồn: Đỗ Bằng Đoàn, Bùi Khánh Đản, Đường thi trích dịch, Trung tâm nghiên cứu Quốc học, NXB Văn học, 2006
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Thời loạn, nghiệp không đất bỏ hoang,
Người thì đông dạt, kẻ tây sang.
Tiêu điều vườn ruộng qua chinh chiến,
Tản mác anh em khắp nẻo đàng.
Bóng nhạn lẻ bầy trôi vạn dặm,
Bồng thu đứt rễ nổi mênh mang
Cùng trông trăng sáng mà rơi lệ,
Năm ngả,một đêm thảy nhớ làng !

13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Loạn lạc mất mùa cơ nghiệp tàn
Anh em chia cách sống lang thang
Ruộng vườn xơ xác qua binh lửa
Ruột thịt phân ly giữa bước đàng
Bóng nhạn lạc bầy muôn dặm chiếc
Cỏ bồng đứt rễ chín thu tan
Năm nơi cùng ngắm vầng trăng tỏ
Nước mắt thương quê lả chả tràn

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Loạn, mất mùa, cơ đồ tay trắng
Anh em nhà ly tán khắp nơi
Can qua vườn ruộng tả tơi
Chia lìa cốt nhục nổi trôi mọi đường
Như cánh nhạn thảm thương bạn lạc
Như cỏ bồng tan tác tơi bời
Cùng ngắm trăng, lệ sầu rơi
Nhớ quê một tối năm nơi chung lòng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Thời khó khăn không còn cơ nghiệp
Anh em ly tán khắp tây đông
Ruộng vườn sau loạn bỏ hoang
Người thân cốt nhục mỗi đường mỗi đi
Thương cho nhạn lẻ khi đàn lạc
Xót cỏ bồng lìa gốc mùa thu
Ngắm trăng cùng hẳn lệ mờ
Năm nơi lòng nhớ quê là như nhau.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời