西江月其三

照野彌彌淺浪,
橫空隱隱層霄。
障泥未解玉驄驕,
我欲醉眠芳草。

可惜一溪風月,
莫教踏碎璚瑤。
解鞍欹枕綠楊橋,
杜宇一聲春曉。

 

Tây giang nguyệt kỳ 3

Chiếu dã my my thiển lãng,
Hoành không ẩn ẩn tằng tiêu.
Chướng nê vị giải ngọc thông kiêu,
Ngã dục tuý miên phương thảo.

Khả tích nhất khê phong nguyệt,
Mạc giao đạp toái quỳnh dao.
Giải yên y chẩm lục dương kiều,
Đỗ vũ nhất thanh xuân hiểu.

 

Dịch nghĩa

Trăng chiếu khắp nơi trên cỏ như lớp sóng,
Ngang trời thấp thoáng tầng mây.
Chắn bùn của ngựa ngọc vẫn chưa cởi,
Cỏ thơm khiến ta muốn say ngủ.

Đẹp thay một dòng suối đầy phong nguyệt,
Chớ để cho ai đạp vỡ ngọc quỳnh dao.
Cởi yên ngựa làm gối ở cầu có cây liễu dương,
Một tiếng cuốc kêu buổi sớm xuân.


Bài này làm trong thời gian Tô Đông Pha bị biếm trích đi Hoàng Châu. Một đêm xuân cưỡi ngựa bên sông Kỳ Thuỷ 蕲水, gặp quán rượu uống say, theo trăng tới một cây cầu nhỏ, cởi yên ngựa làm gối nằm nghỉ, ngắm cảnh cho đến sáng.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Ánh vàng như sóng đầy vơi,
Lớp mây thấp thoáng ngang trời nhẹ bay.
Chắn bùn chưa cởi ngựa hay,
Đương khi người lại muốn say cỏ mềm.

Đẹp thay một dải trăng êm,
Quỳnh dao ngọc ấy chớ đem phũ phàng.
Cởi yên làm gối cầu dương,
Đỗ quyên một tiếng sáng bừng trời xuân.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nam Long

Sóng gợn lung linh khắp nội,
Tầng tiêu thấp thoáng thinh không.
Yên cương chưa cởi, tế Ngọc Thông,
Ta muốn say nằm cỏ lộng.

Đáng tiếc một dòng giăng sáng,
Chớ cho ngựa xéo Quỳnh cung.
Cầu xanh, cởi ngựa, giấc mơ mòng,
Trong tiếng cuốc kêu xuân rạng.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo

Đồng sáng rung rinh sóng gợn,
Mây nhìn từng đám bay ngang.
Yên cương chưa cởi, ngựa hung hăng,
Trên cỏ, ta say, ngủ thẳng.

Đáng mến đầy khe trăng gió,
Chớ cho dẵm nát cung hằng.
Cởi yên, nằm gối Lục dương,
Một tiếng quyên kêu, xuân sáng...


Ngày ở Hoàng Châu, một đêm mùa xuân, ra chơi bến Kỳ, qua hàng rượu, uống say, nhân trăng sáng, đi đến một cầu nọ, liền tháo yên ngựa, gối đầu lên cánh tay, nằm nghỉ ít phút. Tỉnh dậy, trời đã sáng. Trông ra, núi non bao bọc, nước chảy rì rào, ta tưởng không phải cõi đời liền viết bài này trên cột cầu.

Nguồn: Tống từ, Nguyễn Xuân Tảo, NXB Văn học, 1999
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời